Sau mấy ngày ở chung với nó, tôi phát hiện mìn có máu Boss ngầm, vì càng hành hạ nó thì rôi càng hưng phấn kiểu gì đấy. Từ việc cho nó ngồi cùng bàn ăn cơm đã biến thành tôi bắt nó phải cúi mặt xuống chén mà ngoạm mà húp, không dùng đũa muỗng. Tôi lót chăn trong rổ hàng nhựa màu xanh lá lớn rồi bắt nó nằm trong đó ngủ, chả khác gì một cái chuồng. Thùng hàng lần này nó mang đến có đồ chơi đa dạng hơn mấy lần trước, nào là trứng rung, nào là bi, nào là nến, nào là cây thống tiết niệu, thêm mấy cái kẹp đủ màu cùng vài cuộn dây mới.
Tôi thử nghiệm mấy thứ này lên người nó, đến sáng thứ 5 thì tôi nảy ra một ý tưởng. Trong nhà bây giờ đồ ăn cũng không còn nhiều, mà tôi đang có tiền của nó nữa này, tôi quyết định dắt nó đi siêu thị. Nói là làm, tôi mặc chiếc quần dài và áo thun vào, xong chạy đi thay đồ cho nó.
Nó ngoan lắm, tôi nói gì là nghe theo. Tôi bảo nó nằm ra, nó liền làm. Tôi đeo tôi găng tay vào, xoa bôi trơn lên tay, tôi vuốt cho cậu nhỉ nó cứng lên.
"Ư... ư... "
Nó rên rỉ khi bị miếng băng bịt lấy miệng, ngón tay tôi trơn tru vuốt theo thân trụ. Tôi thò tay qua lấy que thông tiết niệu bằng kim loại, thật ra ngày qua tôi còn hơi ngán nên chưa dám làm liều nhưng nay thì khác, tôi đã lên mạng tham khảo rồi, chắc chắn không sao. Thế là tôi bắt đầu đưa que vào, que vào hơi bị trơn tru luôn, tôi nhìn nó, không một biểu cảm đau đớn nào mà còn rất hưởng thụ nữa, có lẽ nó làm nhiều nên quen rồi chăng. Tôi thấy vậy nên đẩy cái ót vào luôn, thành công nhận lấy cái trợn mắt đau đớn của nó.
Tôi lật người nó lại, cho nó chổng mông lên và vỗ một cái bốp. Mông nó run run lộ ra cái đuôi chó, ngoại trừ có những vật khác thay thế, hầu như tôi đều bắt nó đeo thứ này. Tôi rút ra một cái, rồi cầm hộp bao cao su chạy vào bếp. Công nhận mấy ông trên mạng chơi mấy trò lý thú ghê, tôi cũng học được chút chút mở mang tầm mắt.
Tôi mở bao cao su ra, lấy một viên đá vuông trong ngăn đông để vào, xong buộc lại. Cứ như vậy với năm viên đá, tôi mang chúng ra đối diện với cái lỗ hồng hồng. Tôi thọc ngón tay vào banh ra, bắt đầu nhét từ viên vào. Nó rùng cả mình, cậu nhỏ của nó run rẩy lợi hại, nhưng tôi nào quan tâm. Cứ mặ sức mà đẩy vào, đẩy tới viên thứ năm, tôi còn hỏi nó:
"Mày thấy mát không?"
Vì nó đang quỳ chổng mông và bị dán miệng nên chỉ cố ngẩng đầu lên gật. Tôi cười ha hả lên, lấy phích cắm số 5 đẩy vào để chặn lỗ ra, để khỏi bị tuột. Tôi lấy 10 cái kẹp, kẹp này tôi thấy khá nhỏ, nhưng lực kẹp ấy hả, tôi thử kẹp vào ti mình thì đúng đau luôn, nó bấu mạnh lắm ấy. Tôi dùng hai cái lên đầu vú nó, cái cọng chun buộc từ ngày đầu nay tôi còn chưa tháo xuống nên nhìn đầu vú nó bự lắm hê hê. Mấy cái còn lại, tôi thưởng cho buồi nó. Tôi nghĩ chắc đau lắm, đến nổi lúc đứng dậy, nó đứng hai hàng luôn cơ. Tôi cho nó mặc quần đá banh màu đỏ cùng cái áo thun trắng. Áo thun thì không giở trò gì nhưng quần đá banh tôi đã cắt một lỗ dưới đáy quần rồi. Có mấy cái kẹp nên buồi nó không tuột ra, chỉ có gió lùa vào bên trong.
Tháo băng dính trên miệng nó ra, tôi nhét chiếc sịp hôm qua mình mặc vào miệng nó, cho nó khỏi phát ra tiếng. Tôi đưa nó cái khẩu trang và nón lưỡi chai, cho nó tự đeo vào. Xong xuôi hết, tôi hỏi nó muốn đi chợ không, nó gật đầu.
"Mày lắc hông thử, xem có bị tuột không?"
Nó nghe lời tôi, hai tay đưa ra sau đầu, lắc hông cho háng đung đưa, miệng rên ư ử đúng dâm. Tôi nghe tiếng sột sạt mà tự cho mình khen ngợi, quả đúng là có nghề nha. Đống đồ không bị nó lắc mà rơi xuống, tôi yên tâm. Sọt nốt đôi giày vào, tôi cùng nó đi đến siêu thị lớn gần nhà.
Từ trọ của tôi, đi ra đầu hẻm thì quẹo phải, sau đó đi tiếp sẽ ra đường lớn, tôi mặc quần dài áo thun khoác thêm áo chống nắng, còn nó thì độc quần đá banh áo thun, tôi còn tính đeo thêm vòng cổ lên cho nó nhưng tránh người khác dị nghị, vẫn thôi. Một đường đi, hai chúng tôi không nói chuyện với nhau, vì dù sao có nói cũng là chỉ mình tôi, nói năng làm gì. Chúng tôi băng qua đường bên cạnh, đi dưới cái nắng trưa 11 giờ, cả hai bước vào siêu thị.
Lúc này người đi thưa thớt, sau khi được bảo vệ đo thân nhiệt thì tôi cùng với nó bước vào. Đi đến chỗ khu mua thực phẩm, tôi để vài món hàng vào. Bỗng trong đầu tôi xuất hiện đoạn ký ức, tôi mở ứng dụng thì thấy bạn tốt đang hiện xanh. Tôi liền kéo nó vào một dãy hàng trống trơn. Đi đến nơi, tôi đứng cách nó vài bước chân và nói:
"Vén áo lên, tuột quần xuống cho tao."
Tôi ra lệnh cho nó mà phấn khích theo. Phải biết rằng, tôu dù có coi thật nhiều ảnh phô dâm trong siêu thị nhưng chưa từng lần nào tự trải nghiệm cả, lúc nhìn ảnh tôi nghĩ không lẽ họ không sợ máy quay quay sao, nhưng đến lúc làm thì tôi biết, hứng lên rồi làm gì nghĩ tới mấy thứ linh tinh đó nữa.
Tay nó hành động mau lẹ, không chần chừ, giống như nó đã làm vậy nhiều lần lắm rồi ấy, không sợ hãi, không kêu ca. Tôi thầm khen ngợi nó trong lòng, cái trình độ này có khi có thể mở lớp học được luôn rồi ấy. Tôi cầm điện thoại lên:
"Kéo khẩu trang xuống, mày dang rộng chân với hai tay đi."
Tôi chỉa điện thoại vào người nó, ban đầu tôi định chụp toàn thân nhưng khi nghĩ, nó cũng cần quyền riêng tư để tôi tôn trọng, tôi liền liếc xuống dưới, hạ thấp máy, chỉ thấy được cái sịp nó đang ngậm đến đầu mũi chân.
"Tách."
Chụp xong, tôi gửi liền cho bạn tốt xem, vừa gửi đi, tôi đã thấy biểu tượng đang nhập của bạn tốt. Trong lúc đợi tin, tôi bảo nó ăn mặc lại đàng hoàng mà kéo xe đi, còn tôi phụ trách để đồ vào giỏ. Đã bao lâu rồi tôi không được đi chợ không nhìn giá như vậy nhỉ? Thích thì bỏ vào, vơ hết, khỏi suy nghĩ tiền tháng này còn dư bao nhiêu. Tôi cười tủm tỉm, đi đứng cũng thoải mái hơn bình thường.
- Em đấy à? Dạo này bị tụt cân hay sao mà nhìn như nghiện.
Đợi suốt buổi nhắn được câu này, tôi bỏ vài gói mỳ vào xe xong nhắn lại: Em đâu mà em! Là boss em đó.
Đáp trả tôi là dấu ba chấm của bạn ấy, tôi nhắn tiếp: Không tin chứ gì?
Tôi quay người nhìn xung quanh chẳng có ai, đi lại gần nó, kéo khẩu trang nó xuống, bấm nút quay và kéo sịp nó ra:
"Mày là gì của tao?"
Tôi hỏi hùng hổ.
"Con là Slave của cậu chủ."
Tôi dùng sịp ướt nhẹp nước bọt đánh vào má nó.
"Hồi đó mày là gì?"
"Dạ... boss của cậu chủ...."
Tôi hài lòng, xoa lấy đầu nó khen thưởng, tắt chế độ quay. Tôi để nó nhét sịp lại vào miệng còn mình gửi đoạn video kia cho bạn tốt. Tôi quay vẫn kín đáo lắm, chỉ vừa thấy miệng, chưa thấy mắt nên chắc cũng chẳng nhìn ra ai đâu.
- Anh tin em chưa?
Tôi kiêu ngạo nhắn.
- Trời đất! Hôm trước anh nghĩ em nói giỡn nào ngờ em quật luôn Boss xuống Slave? Sao trước giờ anh nghĩ em có máu Slave mà?
- Em mới biết em có máu Boss ngầm đó anh. Nhìn em dạy nó ra trò chưa kìa.
Tôi và bạn tốt nhắn lảm nhảm với nhau, chủ yếu là quá trình tôi thu phục nó. Thật ra thì tôi thấy dễ khiếp, tôi chỉ cần bỏ ra chút thời gian là xong, chứ không hề khó khăn như tôi và bạn tốt đã tưởng. Có lẽ vì trong người nó có máu Slave sẵn, dù có làm Boss thì gặp người thích hợp cũng bị đánh về lại nguyên hình.
Đi một vòng vậy mà lúc tính tiền hàng đã lên số 2 triệu, lần mua đồ ăn nhiều tiền nhất mà tôi từng tự mua đó. Tôi lấy tiền ra thanh toán cho người ta, cà luôn mã thẻ tích lũy, xong định bụng sẽ về. Nhưng nhìn đến vẻ mặt hơi căng vù đau buồi của nó, tôi nghĩ lại, dạo một lát đã. Tôi gửi hàng mua rồi ở quầy giữ đồ, cùng nó dí lên các tầng trên.
Bạn tốt của tôi bảo tôi làm gì kích thích hơn đi, tôi còn chưa kịp hỏi gợi ý thì bạn ấy đã bị Boss gọi đi, đúng là có Boss bỏ bạn, tôi hừ mũi coi thường, tắt máy. Tôi nhìn sang nó, nhìn cái tướng nó đi kìa, cậu bé chao cơ nhỏng nhỏng về phía trước, vì vải thun đá banh mỏng nên không kiềm được của quý của nó, cương cứ đổ về trước. Tôi lùi chân lại, nhìn phía sau nó, đáy quần nó sậm màu rồi, nước đá tan ra để lại nước nhiễu hơi ra ngoài tí tách. Tôi lấy điện thoại ra chụp tiếp, giờ không biết nó là thằng biển thái hay là tôi mới phải đây.
Tôi với nó đi dạo một lúc rồi tôi dừng trước một hàng đồ tắm. Tôi bảo nó đợi tôi trước cửa, tôi vội đi vào một lúc rồi đi ra. Trong khi nó còn khó hiểu nhìn tôi thì tôi đã kéo nó vào trong nhà vệ sinh cùng tầng. Lúc đi bên ngoài tôi đã thấy siêu vị vắng người, giờ đi vào nhà vệ sinh thuận lợi chẳng có ai. Tôi vào trước nó đẩy cửa từng buồng, chẳng có ai cả. Tôi yên tâm, quay lại đóng cửa nhà vệ sinh. Tôi nhìn nó:
"Đứng đấy làm gì? Mày còn chưa biết tiếp theo như nào à?"
Thấy tôi nói thế, nó lúng thúng lột quần và áo ra để lên bệ bồn rửa tay, tháo nón và khẩu trang ra, quỳ bốn chân xuống đất. Tôi dậm mũi chân lên mặt nền, nó tự giác bò lại liếm giày tôi, nhìn thấp hèn chưa kìa. Tôi tính giơ chân lên đá nó thì tay quơ trúng cái quần đỏ của nó rơi xuống đất. Tôi nghĩ nghĩ, đặt bọc đồ mới mua lên bồn rửa tay, chỉ vào cái quần đỏ trên đất.
"Mày mặc vào lại."
Nó nghe lời tôi, làm theo điều đó. Xong tôu bảo nó nằm ngửa ra, tôi chồm người xương, cầm lấy cái khe tôi cắt kia, xé toạt ra. Dù sao tôi cũng chả có ý định cho nó mặc đồ tử tế về nên chơi cho bỏ luôn. Tôi móc cậu nhỏ chi chít kẹp ở buồi của nó ra khỏi khe. Tôi đứng lên, nhìn xuống nó như đáng bề trên nhìn nhãi tôm tép:
"Mày không được la, không được khép háng, hiêu chưa?"
Nó ngậm cái sịp của tôi, chắc nó biết sắp có điều gì nên gật đầu nhẹ, cứ như do dự lắm. Mà tôi chẳng quan tâm.
Trong nhà vệ sinh nam, tầng ba siêu thị nhộn nhịp, nếu đi gần nơi đó, mọi người nó thể nghe thấu tiếng "bụp", "bụp" cùng tiếng leng keng rất lạ. Có người ý kiến chuyện này với bảo vệ, nhưng khi mở cửa ra ông ta chẳng thấy gì cả, chỉ là vòi nước chưa khóa kĩ mà thôi, về sau việc đó trở thành một tin đồn nho nhỏ trên mạng.
Đó là câu chuyện sau này, còn hiện tại, tôi nhìn nó ngồi bẹp háng trên bồn cầu. Buồi bị tôi đá đến bầm tima mới văng hết đống kẹp, có chỗ bị bấu đến hơi xướt, có chỗ nhìn tái ngắt, cái thư kia của nó vậy mà chảy chút nước thông qua khe hở giữa lỗ và que thông. Nó không còn ngậm sịp nữa, sdang thở hổn hển cùng một vài giọt nước mắt trên mặt. Tôi nghĩ, chắc là đau lắm? Lúc tôi đá tôi còn thấy đau dùm thì người trong kẹt như nó hẳn muốn bị thiến luôn cho rồi? Tôi bảo nó dơ hai chân lên để tôi lột quần, nó liền làm.
Được lắm, còn sức. Tôi quăng bọc giấy vào người nó:
"Mặc xái này về, tao đi ra và mang dồ về trước, mày tự canh trở về, khỏi tìm tao."
Tôi nhìn xuống sàn, mấy cái kẹp vươn vãi do vội gom vào, thêm bộ đồ rách nát của nó:
"Trước khi đi mày dọn sạch đống này, tránh để người khác thấy."
Nó thở mạnh, dường như chưa hết mệt, chỉ hé môi sủa:
"Gâu gâu."
Tôi xem nhừa nó hiểu, bước ra khỏi phòng vệ sinh rửa tay. Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh thì đúng lúc có người bước vào, may mà khi nãy vừa có tiếng động tôi liền gom hết vào một buồng, chứ không giờ tiêu rồi. Tôi lướt qua người nọ, đi xuống tầng dưới lấy đồ đạc xong xách về. Mua cho lắm xong giờ phải chịu khổ, tôi còn ghé mua thêm mấy thứ linh tinh nữa, tổng tiêu hao lên đến con số 4 triệu, đúng là xài tiền người khác luôn sướng hơn xài tiền mình thật.
Giữa trưa, một bóng người dừng trước sân trọ tôi. Người nọ thân người mảnh khảnh, tay cúi xuống đặt lên hai đầu gối mà thở. Tôi bước ra nhìn, cái tên này thật biến thái, mặc đồ bơi liền mảnh của con gái, còn lại là màu xanh lá dễ gây chú ý. Tôi cầm nón lưỡi chai quăng ra, một cái đầu bóng loáng, cả người nó dựa vào tôi. Đùi nó chảy ra hàng nước, háng ướt nhẹp, cái thứ phía trước cương cứng cạ vào người tôi. Thật là hư hỏng!
Tôi quyết định trừng phạt tên hư hỏng này. Tôi bắt nó giữ nguyên bộ đồ ấy chạy nâng cao đùi trên hành lang, đến khi cái phích số năm lọt khỏi cái lỗ tôi vừa cắt trên bộ đồ bơi ra mới thôi.
Tôi quay đoạn phim nó chạy xong gửi vào tài khoản nó dùng để nhắn cho tôi. Tôi nhếch miệng cười, mở thu âm ra:
"Con tóm được cậu chủ rồi nha."
Trò chơi tìm người này kết thúc ở đây thôi. Tôi bỗng đổi suy nghĩ, có lẽ tôi sẽ chơi một trò mới với nó, tôi giữ nó bên mình thêm một thời gian nữa. Nó không thân thích liên lạc, không giấy tờ, tôi muốn chơi sao cũng được, sao phải phí của trời. Như mấy thứ trên mạng ấy, dạy nó mất hết nhân tính, dạy nó thành con chó thực thụ, dạy nó thành một nô lệ tình dục đích thực, biến nó thành bồn cầu người, biến nó thành hố tinh trùng, những gì bạo nhất tôi đều có thể làm lên nó. Để rồi khi tôi tốt nghiệp, đi làm, đưa nó về làm nô lệ sẵn tiện người hầu, chơi chán thì cho nó làm ngành kiếm thêm thu nhập, nghĩ thôi đã thấy mặt nào cũng có lợi rồi.
Tôi cười trong lòng, cầm chắc lấy điện thoại, trong lúc nó còn đứng thở khi cái phích cuối cùng cũng rơi ra cùng mấy bao cao su đầy nước, tôi xoa lấy cậu nhỏ cương cứng qua lớp vải, lại di di cái đầu que thông. Chẳng có gì bất ngờ, đáp lại tôi là những bọt trắng đang sủi dần ra lớp vải. Cất điện thoại vào túi, tôi hạ quyết tâm.
"Thôi thì thay vì một tuần, mày cứ ở đây đến lúc chán tao sẽ thả mày đi."
Chẳng đợi nó phản ứng, tôi nắm hai bả vai nó, lên đầu gối ngay bụng. Háng nó nhanh chóng ướt nhẹp lần nữa, không phải bọt trắng tanh rình mà là dòng nước vàng khai thối.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét