Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

Chương 6 - Chúc Ngài ngủ ngon.

Tôi ôm hai thùng hàng vào bên trong phòng, còn anh kia thì đã ngồi sẵn trên chiếc ghế dài. Chân anh ta gõ từng nhịp nhỏ như phấn khích lắm, mà vào phòng rồi cũng không thèm lột giày hay cởi mũ, cả người kín bít, tôi thấy thật bất lịch sự. Tôi khom người đặt thùng hàng xuống sàn, tay đặt lên bên ngực trái, cảm nhận được nhịp tim đập nhanh thôi thúc chính tôi. 

"Đến đây."

Tôi đứng lên xoay người, bước từng bước lại chỗ anh. Anh cởi khẩu trang ra, nói với tôi: 

"Chó đi bằng hai chân à em?"

Giọng anh nghiêm túc làm tôi căng thẳng, tôi khuỵu gối xuống rồi đặt bàn tay lên sàn, bắt đầu bò lại phía anh. Mũi giày anh chỉa ra  tôi nhìn cũng biết ý, lè lưỡi ra liếm cho anh. Liếm được một lúc, tôi chú ý đến sợi dây màu đỏ vẫn còn nằm dưới sàng mà tôi chưa bỏ. Sống bừa bộn như này có khi bị chửi không? Bàn tay anh tạ hạ xuống, xoa lấy đầu tôi:

"Ngoan đấy, chưa dạy mà đã biết."

Anh chỉnh tư thế ngồi nghiên một bên, cái nón bảo hiểm của anh rũ xuống sắp chạm đến đỉnh đầu tôi. Vào lúc này, tim tôi đập nhanh chưa từng thấy, cả người hồi hộp nhưng ánh mắt lại nhanh chóng kiên định. Chính thời khắc ấy, tôi bật dậy, đụng đầu một cái vào mũ bảo hiểm màu xanh kia. Hai bàn tay tôi nắm lấy đầu mũ bảo hiểm đập vào thành ghế, tôi vốn rèn luyện thể thao thường xuyên nên ra đòn rất mạnh, anh ta chẳng thể ngờ nên bị tôi đập đầu như dế. 

"A..."

Tiếng anh ta vừa vang lên, tôi lấy cái sịp trên đầu mình xuống nhét vào miệng an và cầm lấy sợi dây đỏ còn thừa trên sàn, ngay lúc anh ta vừa ngồi dậy còn choáng váng định lấy sịp ra, tôi liền nhảy lên ghế đạp một cú cho anh ta lăn xuống sàn. Thừa thế anh nằm sấp, tôi căng dây quấn hai vòng quanh cổ tên này làm cho ảnh khó thở thì liền kéo hai tay đang vung vẩy hai bên của tên này gấp lại sau lưng. Lòng tôi hồi hộp nhưng tay tôi chắc, chẳng bao lâu tôi đã trói siết được hai tay của anh ta. Trói xong, tôi ngồi lên người anh ta mà thở. Cả quá trình tên này chẳng đỡ kịp nên phản ứng chậm chạp, đến lúc tôi trói xong thì chỉ còn tiếng ưm ưm. 

Tôi nở một nụ cười, rồi đứng lên, chân đạp cho anh nằm nghiên một bên. Tôi ngồi chỏm xuống nhìn đôi mắt giận dữ kia: 

"Khà... tao đéo biết mày có phải thằng chó kia không nhưng tao nghi mày lắm." - Tôi đứng lên, đạp một cú vào bụng thằng giao hàng. - "Mày đợi một chút, chờ chiều nay tao xác nhận xong, lầm thì tao sẽ thả mày đi." 

Tôi bỏ mặc tên đó trong phòng mà đi ra ngoài nhìn chiếc xe giao hàng, trên đó có một thùng lớn và một cái cặp. Tôi mặc kệ thùng hàng nhựa, mang cặp vào, lục lọi được chiếc điện thoại di động. Tôi nghĩ bằng chứng tôi cần hẳn là nằm trong này, tôi đi đến trước mặt tên đó. 

"Một người bình thường khi nhìn thấy cái dạng biến thái này của tao thì sẽ kinh sợ, ghê tởm hoăcn làm ngơ, nhưng tao thấy ảnh mắt xủa mày thì không phải, dường như rất thích thú."

Tôi bắt đầu nói ra suy nghĩ của mình, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất: 

"Trong thời gian qua, người duy nhất tao tiếp xúc chính là mày. Chỉ có mày mới có thể biết được tình trạng hiện tại của tao như thế nào."

Tôi ngồi xuống trước mặt gã này, tay vọc cái điện thoại của anh ta: 

"Mỗi lần gặp mày là nó sẽ nhắn tin với tao, sẽ không bao giờ gọi. Rất bất hợp lý. Đáng lẽ cái cảnh phô dâm của tao trước người xa lạ như mày thì nó phải thích tới độ bắt tao điện video cho nó xem chứ? Còn kích thích hơn cảnh tao phô dâm trong lúc học cơ mà."

Đây chính là yếu tố quyết định. 

"Mày chính là thằng đó. Vì nếu mày gọi tao thì sẽ nhanh chóng bị tiếng xe chạy làm cho bại lộ thân phận."

Tiếng gió, tiếng xe sẽ lẫn vào âm điện thoại, tôi nghe sẽ biết ngay nên nó cẩn thận chỉ nhắn tin, mà nó nào hay biết, chính cái hành động này đã là manh mối giúp tôi lật tẩy thằng khốn nạn này. 

"Trong đây chắc hẳn lưu giữ tin nhắn mày nhắn cho tao. Ngoan ngoãn mà mỡ ra, không thì..."

Tôi cầm điện thoại đưa ra tay nó để nhận vân tay, tôi phát hiện tên này không cài mở khóa bằng mặt. Nó cố tình nhấn sai năm lần, khiến cho cả điện thoại xóa bộ nhớ. Tôi cầm cái điện thoại đen thui trên tay mà mắt trợn trắng, tức giận đá vào bụng của nó. Bằng chứng duy nhất tôi có đã bị xóa, hiện tại vốn chỉ là suy luận của tôi, nếu có chỗ nào sai sót, tội giam giữ người bất hợp pháp là rất nặng đấy. Tôi đi qua đi lại suy nghĩ, thì trong đầu nảy ra một ý, chiều nay tôi có tiết học, nếu không có cuộc gọi nào đến tức thằng này chính là nó, vì bị tôi bắt mà chẳng gọi được. Còn nếu có thì... không đâu, suy luận của tôi rất chính xác, không sai được. 

Tôi đá tên này cho nằm sang một bên, tạm thời chưa xác định được danh tính hắn. Tôi lục lọi trong túi thì chỉ thấy tiền chứ không có giấy tờ gì. Tôi ngồi bẹp xuống ghế, đợi tiết học chiều này, mắt đăm chiêu nhìn cái người bị tôi trói siết nằm trên sàn kia, anh ta đang phát ra từng tiếng ưm ưm nhưng, tôi mặc kệ. 

Buổi tối nhanh chóng đến, tôi cắt phựt dây trên người mình, lấy cái phích ra quăng vào bọc rác. Tôi giật hết 12 camera trên tường xuống đập bể lần lượt từng cái, lấy kìm phá khóa, mở vali ra rồi mặc một cái quần đá banh vào. Tôi dẫn xe của anh giao hàng vào phòng mình, tháo cái rổ lớn ở yên xe ra. Vaod lúc rôi định quăng hết rác và mấy thùng hàng vào trong rổ xong mang bỏ thì nhìn lại anh chàng bị tôi trói ở trong góc nhà, tôi bổng có suy nghĩ. Tôi cầm cây kéo quơ quơ đi lại chỗ anh ta: 

"Chiều nay có tiết học của tao nhưng nó lại không gọi đến... ái chà..." - Tôi quơ chiếc kéo rồi chỉa thẳng vào mặt anh ta. - "Vì nó đã bị tao bắt được rồi còn đâu, haha."

Tôi lấy cái sịp khỏi miệng nó, định nghe xem nó nói gì thì chỉ toàn những tiếng chửi xáo rỗng, tôi quyết định nhét lại. Tôi tháo cái mũ bảo hiểm của nó ra, bất ngờ đập vào mặt tôi là một cái đầu bóng lưỡng. Trong lòng tôi bỗng có suy đoán...

"Đừng nói với tao, mày cũng là..."

Tôi giật áo khoác màu xanh của nó cuốn ra đằng sau, hai chân của nó bỗng đạp lấy tôi. Tôi chỉa thẳng cây kéo vào đáy quần nó. 

"Mày cứ đạp đi rồi tao cho mày làm thái giám!" 

Có vẻ như nó sợ nên chân yên tỉnh lại. Tôi dùng kéo cắt nát cái áo thun của nó, hiện ra rõ trước mắt tôi là hai bên nách nó nhẫn nhụi, không một cọng lông. Tôi vội xuống tháo cúc quần tây của nó, kéo quần ngoài và quần nhỏ xuống đầu gối, đập vào mắt tôi là cảnh tượng tôi đoán trước được. Tôi đứng dậy, nổi điên mà đá một cú thật mạnh vào háng nó, nó "ứ" lên đau đớn rồi nằm cuộn tròn lại, hai chân kẹp lấy thứ ấy. Tôi vẫn chưa hết giận, lột phăng quần nó, banh hai chân nó ra. 

"Đụ má, một đứa Slave như mày mà cũng dám làm Boss hành tao mấy ngày qua? Điên thật chứ, con cặc chụi lông này của mày sẽ cương được khi làm Boss à? Má nó, mày dám chơi tao?"

Tôi đá một cú nữa vào háng nó, lần này nó hết cuộn người vì bị tôi nắm lấy hai chân, nó đau đến ưỡn ngực. Tôi lấy một chân đạp từ từ. 

"Mấy ngày nay tao tưởng có thằng nào làm Boss xong rảnh rồi quá dắt tao. Ai ngờ là thằng ẻo lả như mày? Ốm yếu mà còn đòi ra gió nè con."

Lúc đó, tôi không hề phát hiện rằng trong lời nói của mình mang theo sự mong đợi với một chủ nhân mạnh mẽ nên đã tức giận khi đối diện sự thật. Tôi đặt chân nghiền buồi thằng đó đến khi nước mắt sinh lý của nó chảy ra thì dừng, tôi buông thỏng chân nó xuống, trong lúc nó cuộn người thì tôi bắt đầu suy nghĩ. 

Cục tức này nuốt không trôi! Nếu tôi cứ thả nó đi như vậy thì khác nào mấy ngày qua thứ nhục nhã tôi chịu chỉ là mây gió? Xứng đáng sao? Tôi lấy chiếc bóp đen đặt trên bàn, đây là bóp của nó, tôi lật tới lật lui vẫn không có chứng minh thư hay giấy tờ gì. Tôi quay sang, nhìn nó còn ứa nước mắt, tôi giật cái sịp ra hỏi: 

"Những đoạn phim màu quay được để đâu?"

"Thằng chó, vì sao tao phải nói chuyện với con súc vật như mày?"

Nó trả lời tôi với thái độ như thế đó, và tôi cho nó ăn đủ 10 cú đá vào bụng khiến nó ói ra. Tôi gãi trái cổ đang bị siết bởi dây trên cổ nó, cười ôn hòa nói với nó: 

"Hình như mày chưa hiểu tình thế hiện tại thì phải?"

Nó cong người, đầu vẫn cố ngẩng nhìn tôi:

"Súc... sinh..., tao là... ông nội mày... mày chỉ xứng quỳ dưới tao... khụ khụ..."

Ái chà, còn cứng lắm. Thế là tôi chuyển từ bụng nó sang đánh vào cậu nhỏ nó, không nương chân liền 5 cái. Nó ói ra tiếp, cậu nhỏ của nó cũng đái ra luôn, đầy sàn luôn, eo. 

"Mày... mày... ngừng lại..." 

Dịu hơn rồi này, thôi nói tục rồi này, nhưng tôi nghĩ nó còn ngoan cố lắm. Tôi ngồi xuống vỗ vỗ mặt nó. 

"Giờ ông nội đã sẵn sàng nói cho cháu trai nghe chưa?"

Tôi dè bỉu nó, cầm cậu nhỉ mềm oặt của nó xoay xoay. Nó mím môi, rồi nhả ra 2 chữ: 

"Điện thoại."

Nó thấy mặt tôi nhăn lại, vội bổ sung: 

"Xóa toàn... bộ lúc nãy rồi."

"Thật không?"

Tôi giả vờ đứng lên thì nó lia lịa gật đầu, sợ tới như này, có vẻ nói thật. Sao nó lưu có một thiết bị ý nhờ? Tôi lại đánh giá cao chỉ số thông minh của thằng này quá. 

Tôi lại nói với nó: "Giấy tờ tùy thân của mày đâu?"

Chân nó giãn ra vì bớt đau nhưng giọng vẫn run lắm:"Quên... quên mang..."

Tôi tát nó một cái, cầm lấy cậu nhỏ tím tái của nó rồi nói:"Tao nhớ mày nói với tao là, vật nuôi nói dối sẽ bị phạt rất nặng, thật không nhỉ? Tao muốn kiểm chứng" 

Nói xong, tôi làm tư thế đứng lên, nó sợ hãi lắc đầu: 

"Không... không... bị... đốt..." 

"À." - Tôi mỉm cười đầy ẩn ý. - "Thằng chó thấp kém như mày mà còn có ý nghĩ chơi tao? Đụ má, lo an phận làm Slave của mày đi, mắc cái lồn gì mà quậy tao? Thời nay kiếm Boss khó khăn nên tự đi làm Boss hay gì? Còn không nhìn lại mình trước? Mày xứng sao?"

Tôi tức giận dùng kéo cắt phăng đi áo khoác và áo thun nó luôn cho đỡ vướng, khỏi cởi trói cho nó để lột ra. Tiếp đó, tôi nhét cái sịp trắng vào miệng nó lại, lật người nó cho nó chổng mông lên. 

"Này thì hành đít tao mấy ngày nay."

Tôi lấy phích cắm số 5, cái loại to nhất và dài nhất ấy, có hình dạng cậu bé 20cm gân guốc. Lần này tao cho mày đổ máu luôn, tôi suy nghĩ, không hề bôi trơn mà đẩy vào lỗ đít nó. 

"Ư..."

Điều tôi không ngờ là thằng dâm con này nuốt cái thứ này nhẹ te luôn. Má, nó bôi trơn trước khi đến đây à? Hay cái lỗ đít lỏng quá nên vào dễ ẹt luôn? Tôi trố mắt nhìn, tức quá, tôi dùng chân đạp một cái cho cặc giả vào sâu hơn, nhìn thấy biểu cảm đau đơn của nó, tôi hài lòng gật đầu. Nhưng như vậy là chưa đủ. Tôi vớ lấy mấy cuộn dây còn sót trong thùng hàng rồi dắt nó ra ngoài. 

Dãy trọ tôi có hành lang trải dài trước phòng, ngân cách với bên ngoài là các cột đứng cùng bậc đá, nói nôm na thì như mấy trường thời cấp 3 ấy. Tôi lôi nó ra: 

"Đứng im cho tao."

Tôi ra lệnh nó, khi nó đứng thẳng, tôi quấn người nó vào cột. Giờ nó chả khác gì mấy thằng trộm chó dưới quê, bị bắt được thì bị lột truồng ra trói vào cột, tôi trói siết nó, thắt các nút thật chặt. Nó có lẽ biết tôi định làm gì nên mở to mắt nhìn tôi, cầu xin tao sao? Muôn rồi. 

Tôi chạy ra ngoài sân mang hết đồ vào, trong số đó có cái quần sịp đen dính tinh nước tiểu mấy ngày chưa giặt, tôi đội lên đầu nó, vỗ vào hai bên má nó: 

"Ở ngoài đây một đêm để tao suy nghĩ cách xử mày. Yên tâm, hẻm này giờ còn mỗi tao thôi. Nhưng nếu xui thì, ráng chịu nhé con."

Nó trố mắt nhìn tôi, thân hình trần truồng bị trói siết vào cột, đầu đội sịp đen, miệng ngậm sịp trắng, lỗ nhỏ mang con cặc 20cm còn con cặc thật trụi lông thì đau quá chưa thể phục hồi, nó lâc người vùng vẫy giữa các đường dây. Tôi liếc nhìn nó một cái rồi xoay người vào phòng, trước khi đóng cửa phòng, tôi nhìn ra ngoài nói một câu: 

"Chúc ngủ ngon nhé Ngài, Chủ nhân của em."

Cánh cửa khép lại, che đi nụ cười thỏa mãn, và chặn lại sự tức giận giữa đêm khuya. 

 

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

Chương 5 - Nghiên cứu động vật.

Sáng sớm thứ 6, một buổi tập thể dục lại qua đi. Hôm nay, người bị phạt là Slave 02, nhìn thân thể người này, tôi đoán là đã trung niên nhưng cơ bắp trên người vẫn giữ tốt lắm, thậm chí có phần phát triển hơi quá. Lý do bị phạt là do Slave 02 tập sai động tác ôn tập cùng với vào trễ. Kết quả là, ông ấy vừa phải treo một bình nước 5 lít vào buồi, vừa phải nhấc chân chạy nâng cao đùi 1000 cái tại chỗ. 

Slave 02 mặc bộ đồng phục màu xanh lá, vì là lưới mỏng nên tôi có thể nhìn thấy rõ trên cơ thể ông ta có gì. Hai đầu vú ông ta xỏ khuyên, cái loại vòng tròn sáng bóng đấy, rất lớn, nhìn nó rất sức với đầu ti khổng lồ của ổng, đầu ti ấy to bằng đầu ngón tay cái của tôi. Tôi nghĩ là có phẩu thuật qua chứ sao lại to như vậy, xem hình bên Tây cũng chưa từng thấy to vậy luôn. Không kém đầu ti, với một thân hình khổng lồ như người này, một cậu nhỏ xứng tầm là hoàn toàn có thể. Tôi đoán cái thứ đen thui quắt qua quắt lại kia cũng đâu đó hơn 20cm, nhưng thứ làm tôi chú ý hơn cả là cái khuyên to đùng làm nguyên thứ hùng vỹ kia phải xìu xuống. 

Bình nước to tướng được buộc vào gốc buồi, kéo xệ hai quả trứng của ông ta khỏi ống quần. Mỗi lần chân ông ấy nhấc lên, tôi lại thấy xót dùm. Nhìn cái đùm bị siết chặt thấy đường gân lấp ló của ông ấy là hiểu nó thốn như nào, bảo tôi treo chai 1 lít rưỡi không biết được không, đằng này lại tới mức 5 lít, tương đương 5kg tạ rồi còn đâu? Ông ấy phải chạy 1000 bước, cái chùm đầu có thể nhìn ra là đã ướt đầy nước. Nhưng có vẻ như càng chạy như này, ông ấy càng nứng thêm. Tôi nhìn cái thứ khổng lồ kia, nó dần cương cứng rắn chắc hơn nữa, tuy không thẳng hoàn toàn vẫn tạo nên một tam giác mũi nhọn giữa háng Slave 02.

Sau khi Slave 02 hoàn thành hình phạt thì trở lại tập cùng chúng tôi, nhìn ông ấy thở hì hục vì mệt mà thấy sợ. Bài tập không nặng, nặng là ở hình phạt. Tất nhiên là, trong quá trình ngấm ông ấy, cậu nhỏ của tôi đã dựng lên, không chỉ tôi mà một vài người khác cũng vậy luôn. 

Sau khi tập thể dục xong, người tôi chảy mồ hôi nhễ nhại, tôi kéo cái mũ chùm đầu xuống tự ngửi, vừa hôi vừa thơm. Tôi cởi quần ra hít hít thêm mấy lần nữa, a phê quá. 

"Haha."

Tiếng cười phát ra qua chiếc điện thoại, tôi quên mất nó ngắm tôi từ sáng giờ. 

"Mày thấy thơm không? Mau đổi sợi dây màu đen và tăng một cỡ phích đi."

Tôi lột quần áo ra bỏ xuống sàn, khom lưng tìm cuộn dây màu đen cùng phích cắm số 2. Chạy vào bếp lấy con dao, tôi cắt sợi dây đang có ở trên người. Những thước dây thấm ướt mồ hôi của tôi từ qua đến giờ rơi xuống sàn, tôi nhìn vết hằn vì dây siết trên người, bỗng thấy nứng quá. Nứng thì cũng không thể bỏ quên nhiệm vụ, tôi định nhớ lại kiểu trói cũ thì một video được gửi qua tôi. 

Tôi nhấp vào, vẫn là cảnh trói người, nhưng đây đã là kiểu trói mới. Trước khi bắt đầu, nó bảo tôi hãy thay phích cắm đi. Tôi rút cái đuôi chó ra nhẹ nhàng, so với phích số 1, đuôi chó vẫn lớn hơn chút. Đối với phích cắm số 1, mỗi lần đại tiện tôi liền rút ra rút vào nên cũng đã quen kích cỡ rồi. Giống như lần trước, nó không cho tôi quyền mở rộng từ từ mà đút một lượt vào. Cái phích số 2 này khác cái phích số 1 nhỏ bé, nó cũng bằng nhựa mà kiểu dáng lại khác. Hình dạng là 5 viên bóng tròn theo thứ tự từ nhỏ ở đỉnh đến lớn ở đuôi, quả đầu tầm cỡ viên bi lớn dùng để bắn hồi nhỏ ấy. Tôi đẩy cái ót vào và nhảy dựng lên, xong ngồi chổng mông ra cho lỗ giãn nỡ, cho đỡ đau. 

Sau ấy, chân tôi tê tê đứng lên. Tôi cầm sợi dây, bắt đầu công cuộc trói mình. Sợi dây quấn thành hình sao năm cánh ngược trước ngực tôi, siết chặt thành nút thì thừa một đoạn dây. Tôi lại kéo hai cọng dây từ sau qua háng, mỗi dây rẽ một hướng, đi dây qua lại hồi tạo thành một cái quần lót lỏm chỏm lòi cậu nhỏ và vị trí lỗ đít ra. 

Như là luật, tôi mang bộ đồ lưới ra sân phơi. Tôi trần truồng mà đi ra, phơi mình giữa trời nắng, cậu nhỏ của tôi nhỏng nhỏng tự hào chào cờ. Biết vì sao tôi không sợ bị nhìn thấy nữa không? Vì tối hôm qua, người trọ ở phòng cuối dãy cũng dọn đi rồi nên giờ con hẻm này chỉ còn mình tôi ở thôi haha. Tất nhiên là ra con đường đầu hẻm vẫn còn nhà ở, nhưng đó là ở đầu hẻm rồi, tôi thông thả đi vào. 

Sau khi úp mặt xuống cái thố ăn xong buổi sáng tự sơ chế như một con chó, nó cũng dập máy. Nhìn thấy tín hiệu đã bị ngắt, tôi thở phào nhẹ nhỏm, dù có bị giám sát khắp phòng nhưng không gọi trực tiếp vẫn thoải mái hơn. Tôi mang thố vào trong bồn rửa, rửa rồi thì úp lên.

Xong hết việc, tôi dẹp kéo cái bàn sát vào cái ghế dài bên cạnh cửa, dẹp cái laptop, chừa ra không gian trống lót miếng ga nằm phè phỡn banh rộng hai chân. Đây là tư thế thoải mái nhất của tôi, trước vậy, bây giờ cũng không khác biệt lắm, chỉ là có người nhìn chằm chằm tôi thôi. Nó đã muốn nhìn thì tôi nằm tư thế nào chẳng bị nó nhìn chứ? Nên tôi mặc kệ, đàn ông con trai cần gì phải giấu giấu diếm diếm, miễn tôi thích, tôi thấy phê là được.  

Tôi nằm lướt mạng một hồi thì phát hiện hôm nay bạn tốt mở máy nha. Tôi chọt vào ảnh đại diện của bạn ấy, mấy dòng tin nhắn suy luận của tôi bạn ấy đã xem qua. Tôi hỏi bạn ấy: 

- Anh thấy hợp lý không? 

Bạn tốt khen tôi, nói tôi giỏi lắm. Bạn ấy còn nhắn thêm vài nghi vấn cho tôi để tôi giải đáp cho bạn ấy, hoàn thiện thêm ý nghĩ của mình. Tổng kết lại, tôi thấy mình thật tài ba, uầy, thôi được thôi, thật ra là do thằng kia cũng không thông minh lắm nên tôi dễ tóm được. Nhưng mà, vẫn chứng tỏ tôi rất thông minh, chỉ do thằng kia xem thường tôi. Sơ suất với ai mà lại với ông đây thì ông cho mày chết tươi. Thoát khỏi thế giới riêng của mình, tôi nhắn vào khung thoại: 

- Anh đang làm gì vậy? 

Một bức ảnh được gửi qua kèm theo câu: Anh đang đi siêu thị đây nè. 

Tôi bấm vào bức ảnh, đợi nó gải xong thì tôi biết lại tới lúc tôi nứng nữa rồi. Tấm hình là ảnh được chụp theo góc độ đặt ở trên vai, chụp thẳng đứng từ trên xuống dưới. Trong đó là một bộ ngực được bao bởi chiếc áo ba lỗ màu đỏ tươi khoét sâu sắp lộ rõ hai đầu ti, phía dưới là cái quần ngắn sắt háng nhô lên một đùm ngay giữa cùng đôi dép tông lào. Tôi nuốt ực một cái, rồi phóng to ảnh ra, tôi thấy lấp ló cái vòng màu đen ở cổ tay và cổ chân, miệng tôi há thành chữ O. Trời đất, bạn ấy gan quá vậy. Dù bây giờ giãn cách đi siêu thị vắng thật nhưng vẫn có người mà, mà phải xếp hàng nữa, sao bạn ấy vượt hàng với cái bộ đồ đó vào được vậy ta? Tôi liền nhắn hỏi:

- Nhìn nóng bỏng quá đi. Sao anh gan dữ vậy?

Bạn ấy nhắn lại tôi: 

- Trước khi vào siêu thị thì anh mặc bên ngoài thêm cái quần dài thể dục với áo khoác nữa cơ nên nó che hết trơn rồi. Vào đây thì boss mới kêu anh cởi ra thôi. 

Tuy hơi có lỗi với bạn bè nhưng tôi rất muốn thả tim cho hành động của boss bạn ấy. Nhìn coi, bạn ấy cũng sướng lắm mà. Chỗ đó mặc như vậy chắc lạnh lắm, tôi cũng từng mặc quần ngắn áo thun đi nhiều rồi. Nghĩ tới cảnh tôi như bạn ấy, chó khi tôi sống chết cũng muốn trốn vào nhà vệ sinh cho đến khi boss mua hết đồ rồi về luôn chứ chẳng dám đi nhong nhong vậy đâu. Cái lỗ ở dưới của tôi giống như hít thở, ra vào ra vào, mà không khí được thay bằng một thứ chết tiệt. Tôi mò mẫn cậu nhỏ của mình, và nhìn lại thì thấy bạn tốt tắt máy rồi. Tôi đưa tay vờn đến khi cậu bé cứng lên thì bỗng tỉnh táo lại, không được, không được, tôi phải giành cơ hội này cho lần tới, còn lần tới là lần nào, tôi nghĩ cũng gần lắm rồi. 

Tôi ngủ một giấc thức dậy đã là sáng thứ bảy, tôi lộc cộc chạy ra ngoài sân mang bộ đồng phục vào chuẩn bị tập thể dục. Bộ đồ lưới màu trắng do nhiều ngày không giặt nên nó đã bị ố bởi mồ hôi. Lúc mặc bào, mùi của nó làm tôi nứng quá. Dẫu sao cũng là mùi của tôi, nhưng hít hít thấy phê ghê. Tôi mang mũ chùm đầu lên người, vẫn bốc mùi y hệt bộ đồ, bởi vì nó mà đầu tôi xuất hiện gàu rồi nè, bực quá. Tiếp đó là đuôi chó, tôi mở laptop chuẩn bị bài thể dục buổi sáng. 

Sáng thứ bảy, như thường lệ, tôi vẫn phải tập thể dục. Tuy là tôi được nghỉ những hôm có tiết nhưng do hôm nay có tiết buổi chiều nên buổi sáng vẫn phải tập. Như thường lệ, tôi lấy bộ đồ lưới của mình vào, do dính mồ hôi mà không giặt, cứ phơi khô nên giờ nó bốc mùi kinh lắm. Tôi đội mũ chùm lên, cắm đuôi chó vào và bắt đầu vào học thể dục. 

Hôm nay, các học viên tập rất nghiêm túc, có lẽ chứng kiến hai ngày qua bị phạt thì ai cũng tỉnh ra là không được bướng. Và kết quả của việc không học viên nào làm sai là huấn luyện viên bị phạt. Màu đồng phục của huấn luyện viên là màu đỏ, gây đầy chú ý. Cơ thể Slave 00 cũng rất đẹp, từng thớ thịt săn chắc ra hình ra dạng, không quá cơ bắp cuồng cuộng như Slave 02 mà kiểu vừa phải, đô con ở mức vừa, rất giống dân lành nghề. 

Trông Slave 00 nhỏ bé khi quỳ xuống đợi lệnh từ chúng tôi. Mỗi người sẽ đưa ra một ý kiến, ý kiến của ai nhận được nút "phát biểu" nhiều nhất thì sẽ chốt. Trong số một nùi ý kiến thì cái của tôi là được ủng hộ nhất, tôi bất ngờ liền. Cụ thể nó như sau: 

"Slave 00 cần hai sợi dây, cả hai sợi đều sẽ buộc vào gốc cậu nhỏ của anh. Sợi thứ nhất, sau khi buộc vào gốc thì quấn quanh cậu nhỏ, kéo ngược nó qua khe đít rồi vòng lên lực, buộc vào phần phía sau của vòng cổ anh mang. Sợi thứ hai sẽ quấn vào hai trứng, rồi kéo lên phía trước ngực, buộc vào phần trước của vòng cổ. Độ dài dây là phía sau là tư thế anh đứng, độ dài dây phía trước là tư thế anh ngồi xổm. Anh sẽ tập squat 3000 cái, khi đứng lên, dây phía trước sẽ giật trứng, khi ngồi dây sau sẽ giật cậu nhỏ."

Nghe thì phức tạp đấy nhưng Slave 00 đã hiểu ý tôi, làm giống như tôi nói. Nhưng trong quá trình anh chuẩn bị, Slave 05 đã nhắn với tôi, xin cho ông ta bổ sung để trả thù Slave 00, tôi nghe xong thì liền đồng ý, thú vị mà. Và hình phạt bổ sung của Slave 05 cũng rất đơn giản, Slave 00 sẽ nhét một chuỗi 10 viên bi vào lỗ nhỏ, cuối chuôi lộ ra ngoài thì mang một chai nước suối 500ml, với độ tác squat, nếu chai nước suối bị vuột ra, thì Slave 00 phải làm lại từ đầu. 

Cũng ít có ác, nhưng tôi kết rồi đó. Tôi và các học viên khác đợi Slave 00 thực hành. Lúc anh ấy ngồi xuống vào cái 1000, vùng nhạy cảm của anh đã đỏ hết, tai anh cũng đỏ, nhưng tôi nghĩ là do nhói chứ không phải mất sức vì trông anh còn khỏe lắm. Luật đưa ra, chúng tôi không cho anh nghỉ ngơi nên phải squat tiếp tục. 

Khi làm đến cái 3000, vùng kín của anh đã sưng hết lên, phía sau đã tuột 3 mắc bi thể hiện anh đã cố siết như nào. Anh thở hì hộc, chống lấy hai bên eo trong tư thế nửa cuối người. Trước khi tiết học kết thúc, tôi nhìn thấy có một vài cặp chân đi vào, anh ở kí túc xá? Một vài bàn tay xoa lên đầu anh, tiếng thì không nghe rõ, tôi đoán là "Ngoan lắm", ừ thì từ khen cho Slave cũng chỉ nhiêu đó, chắc này rồi. Bạn tốt tôi đã gan khi ở với Boss rồi, Slave 00 này còn gan hơn, ở với một nùi Boss luôn. 

Sau khi kết thúc buổi học, tôi tắt máy, ngồi bẹp xuống sàn, đuôi chó bị cấn thì cũng kệ. Một tin nhắn được gửi qua, là của nó: 

- Mày mang quần áo ra ngoài phơi, lấy sịp màu trắng vào mặc, giữ nguyên cái đuôi chó cho tao và đợi nhận hàng. Giao hàng nói gì thì nghe theo, mày dám cãi lại là biết tay với tao. 

Tôi bĩu môi, nhắn lại một chữ: Dạ. 

Lột bộ đồ dính đầy mồ hôi ra, lẫn cái chùm đầu ướt nhẹp, tôi nằm phỡn ra một chút. Hôm qua siết dây hơi chặt nên nay khó chịu quá, tôi thấy bực nhất là phần dây dưới háng, nó cọ muốn sát da tôi luôn rồi. Mà thôi, phải làm nhanh nhanh, tôi lấy quần áo mang ra ngoài sân và lấy một cái sịp vô. Sịp màu trắng mà nó nói là cái sịp hình chữ nhật mỏng toang này nè, vì là màu trắng nên nhìn thấy rõ được đốm vàng đốm trắng đục trên đó luôn, tôi đưa gần mũi hửi, cũng còn thơm mà. Tôi thọt chân mặc vào, mặc cũng như không, đống dây quấn màu đen cộm lên với màu sắc quá rõ rệt, tôi vỗ vỗ. 

"Mới sáng sớm mà em ăn mặc gì đã quá vậy em?"

Nhhe thấy tiếng, tôi thôi chơi đùa mà ngẩng đầu lên, thằng cha giao hàng mới đó đã chạy tới nơi rồi, ảnh lấy hai hộp hàng lớn từ thùng hàng gắn đuôi xe ra, ảnh đưa tay quắc quắc tôi, bảo: 

"Lại đây nhận hàng này em."

Cũng như mấy lần trước, mặt anh giao hàng tôi đã nhìn quen. Tôi lật đật chạy lại, với cái cách ăn mặc như tôi hiện tại bị anh nhìn thấy làm cho cậu bé của tôi chào cờ mất tiêu. 

"Em đây, em đây. Trùng hợp quá, em lại gặp anh rồi."

Tôi tươi cười nhìn anh giao hàng lùn hơn tôi nửa cái đầu. Anh đặt hàng kế bên chân anh, tôi cảm nhận được mắt anh đang đi dạo trên người mình, nhìn tôi từ đầu đến chân, không sót một cái gì. Anh lấy cây viết trong túi quần ra, viết viết gì đó lên kiện hàng, rồi quay sang nhìn tôi lại. 

"Mỗi lần gặp là em ăn mặc mỗi khác he. Trời nóng lắm hay sao mà ăn mặc ít vậy?"

Tôi cười trừ với anh, giờ chẳng biết giải thích sao. Tội định mở miệng nói gì đó thì anh lấy đầu viết chạm vào phần ngực tôi, đầu viết đi đến đi lui, nhảy qua từng chỗ trống giữa các đường dây. Anh lại nói: 

"Này là áo hay là dây thừng vậy em? Em quấn dây chi vậy?"

 Tôi vội nói: "Áo... áo đó anh. Này mẫu mới đó, chứ ai lại đi quấn dây lên người."

"Ồ".

Anh đáp lại tôi bằng mộ chữ thể hiện ngạc nhiên, đầu viết anh lướt qua cơ bụng tôi rồi dừng ở mép quần nhỏ: 

"Dưới đây cũng là một bộ à em? Anh thấy bên trong sịp em có gì cộm cộm."

Tôi xua xua tay với anh, "Có gì đâu anh, thôi đưa em ký nhận hàng đi anh."

Anh dường như không quan tâm lời tôi nói, "Trời, đưa anh gấp làm gì, ngoài kia phong tỏa anh cũng đâu thể đưa hết hàng nhanh được. Thôi cởi quần nhỏ ra cho anh coi chút đi em, đã mặc dồ đẹp vậy mà còn ngại gì nữa chứ."

Tôi đặt tay ngay mép quần, do dự có nên cởi không, anh lại nói: 

"Cởi đi, con trai đàn ông với nhau không, ngại cái gì em."

Tôi kéo quần sịp xuống, rồi lấy ra, anh ngồi chổm xuống nhìn háng tôi. Anh lấy tay búng cậu nhỏ tôi, tôi khẽ "Úi" một cái: 

"Anh làm cái gì vậy?"

Tôi giả vờ nổi giận, cầm chặt sịp trong tay. 

"Trời, có gì mà cáu với anh. Anh thấy chỗ đó của em không có lông nên tò mò chút. Anh mà có con cặc như này chắc xấu hổ chết mất." 

Anh xoa lấy cậu nhỏ của tôi rồi đứng lên, tôi đưa tay bụm lấy chỗ đó. Lúc này lộ ra quần nhỏ của tôi, anh rút nó từ tay tôi, dơ lên trước mặt tôi. 

"Quần nhỏ dơ quá vậy em. Chỗ vàng chỗ đục, con trai gì mà ở dơ quá nó dễ ngứa lắm đó. Này, em ngửi thử xem, coi có hôi không?"

"Em biết nó hôi rồi anh ơi, khỏi đi, anh đưa hàng em lẹ lẹ đi anh."

Tôi kì kèo với ông anh, nhưng anh ấy không buông tha, dí cái sịp vào mũi tôi. Tôi thừa biết cái mùi ra sao, không lẽ ảnh định đợi tôi nói ảnh biết là nó rất thơm, tôi rất thích à? Tôi đâu có điên mà tự công khai như vậy. Dù tôi rất phấn khích khi phô dâm như này nhưng vì một số chuyện, tôi phải làm căng lên: 

"Thôi bớt giỡn đi anh, em lấy hàng nha."

Nói rồi, tôi khom lưng xuống đưa tay cấm lấy thùng hàng, ngay lúc này, mắt tôi nhìn xuống đôi giày của anh giao hàng thì làn da tôi liền cảm nhận được một tiếng, "Chát". 

Tôi cuống lên, đứng thẳng, hai tau vòng ra ôm lấy mông: "Anh vừa làm gì nữa vậy hả?"

Anh đưa hai tay lên, vô tội nói: 

"Đâu có, đâu có, tại anh thấy có gì ở đít em ấy. Quay lại đây, chổng lên cho anh xem."

Tôi lắc đầu, anh gần giọng:"Quay lại, chổng đít lên." 

Vào lúc ấy, tôi đã nghe theo lời, làm theo tiếng nói ấy, phô bày chỗ xấu hổ ra, dù tôi nãy giờ đã quá xấu hổ rồi. Anh vuốt ve khe mông có đường dây đi qua của tôi, rồi cầm lấy đầu đuôi chó. 

"Em mang cái gì vậy em?"

Anh cầm lấy đuôi chó, rõ ràng đã biết mà còn giả vờ hỏi tôi: 

"Đuôi... đuôi... à không, máy tập thể dụng cho đỡ táo bón ạ."

"Thật không?"

Anh giật đuôi chó ra rồi đẩy lại vào. Anh đâm rút liên tục như vậy làm tôi thở hồng hộc, tôi bảo anh dừng tay. 

"Không... không anh... đó là đuôi chó..."

"Ủa? Sao tự dưng em đeo đuôi chó chi vậy em?"

Đầu gối tôi quỳ trên nền xi măng, tôi chống tay xuống rồi thở, tôi ngẩng đầu nói với anh: 

"Có bài nghiên cứu về thế giới động vật nên em tự trải...."

"Thật không?"

Giọng anh cắt ngang lời tôi, "Nghiên cứu thế thì em có biết, vật nuôi nói dối sẽ bị phạt rất nặng không?" 

Anh giật chiếc đuôi, tôi ưỡn lưng nói: 

"Dạ... do em không muốn làm người nữa... muốn làm vật nuôi, làm chó thử ạ..."

Tôi không dám khoác lác nữa, lưng tôi đổ đầy mồ hôi. Bàn tay đeo găng vỗ vào mông tôi mấy cái "Bốp, bốp": 

"Hay lắm, vào phòng đi, anh muốn xem em làm được những gì rồi."

Anh đội quần lót màu trắng lên đầu tôi rồi bước vào phòng trọ mà không cần một sự cho phép nào từ tôi. Tôi đỡ người đứng dậy, ôm lấy hai thùng hàng lủi thủi theo sau. Trong tình huống này, ấy vậy mà cậu nhỏ tôi lại cương, chẳng thể tin được luôn. Và đến giờ phút này thì tôi gần như đã xác định được, rốt cuộc người này là ai rồi. 

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2021

Chương 4 - Tùy Ngài xử trí.

Sau những bữa tối ở trần ra sân trước phòng phơi đồ, tôi đã được nó "ban ơn" bằng việc được mặc đồ đi ra sân vào lúc sáng. Mặc một bộ độ lưới lưa thưa lộ liễu, còn ướt mồ hôi, chẳng che được gì cả. 

Mà bộ đồ này ướt, lại chuyện của cả hôm sáng đó. Kể từ hôm nay, trừ những buổi học, mỗi sáng thức dậy nó phải tập thể dục 2 giờ đồng hồ, từ 6 giờ sáng đến 8 giờ. Nghe không nhầm đâu, là tập thể dục buổi sáng. Tối hôm qua - thứ tư, sau khi nằm lên giường, nó biết được mình đã được thêm vào một nhóm chat. Nhóm tên là "Lớp học sinh lý khổ dâm". Tôi nhíu mày, định rời nhóm linh tinh này ngay thì tin nhắn từ tài khoản quen thuộc gửi đến: 

- Tao đã đăng ký lớp tăng cường sinh lý cho mày. Mày ngoan ngoãn ở trong đấy tập luyện, cấm rời khỏi, 2 tiếng mỗi sáng, bắt đầu từ 6 giờ, trừ những ngày mày học. Đồng phục là bộ quần áo lưới màu trắng, đuôi chó và cái mũ chùm kín đầu màu đen tao đã để trong thùng hàng, liệu hồn nghe theo, đừng để tao dùng biện pháp mạnh.

Nó đọc xong thì thấy nực cười, nhưng những đường dây đang quấn quanh ngực nó lại nhắc nhở nó nghe lời đi. Nó chẳng nghĩ gì nữa, tay mò vào nhóm chat. Mọi người trong nhóm bàn luận có vẻ sôi nổi nhưng nhìn lên biệt danh, ra toàn là slave với slave thôi. Nó dựa theo danh sách mà tự đổi biệt hiệu mình thành "Slave 7", tôi bấm vào tin nhắn được ghim ở đầu tin: 

- Chào mừng các bạn học viên đến với lớp tập thể dục bổ trợ sinh lý nam giới cho Slave. Lớp được lập ra từ nguồn quỹ các boss của bạn, nên hãy thật nghiêm túc báo đáp họ. Hình thức học: Học trực tuyến có hướng dẫn, khi đến giờ vào học, huấn luyện viên sẽ gửi đường dẫn cho các bạn vào. Thời gian: 6:00 - 8:00 sáng. Quy định: 1. Chuẩn bị đầy đủ đồng phục, dụng cụ tập. 2. Chuẩn bị một email riêng tư đăng nhập, lưu trữ tài liệu. 3. Đúng giờ, nghe theo mệnh lệnh. 4. Học viên sai quy định trong buổi tập, huấn luyện viên phạt; học viên không sai quy định buổi tập, bàn luận phạt huấn luyện viên. 5. Mức độ hình phạt phải được cân nhắc, không được vượt qua mức cho phép, lấy tôn trọng lẫn nhau làm khuôn mẫu. 6. Thực hiện thất bại 3 lần, học viên hoặc huấn luyện viên sẽ nhận hình phạt từ tư cách cao hơn. Chúc các học viên hai tuần tập luyện hiệu quả. 

Nó đọc xong rồi thì huấn luyện viên nhóm nó, "Slave 0", nhắn vào nhóm 10 thành viên rằng: Điểm danh học viên bằng tư thế tiêu chuẩn. 

Tư thế tiêu chuẩn là gì cơ? Tôi thắc mắc khi đọc đến nhưng rất nhanh, huấn luyện viên đã nói tôi biết, tư thế tiêu chuẩn là gì. Đó là tư thế tôi đã tuyên thệ với thằng biến thái, quỳ dưới chân, hai tay đưa sau đầu. 

"Slave 00" gửi một tấm ảnh, ảnh anh ta quỳ và dơ hai tay, trên người mặc bộ đồ lưới màu đỏ có in số 00, đầu chùm mũ. Đô con, cơ bắp rất là đẹp, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của dân gym chuyên nghiệp qua tấm hình. 

Tiếp theo anh là ting ting tiếng ảnh gửi từ "Slave 01", "Slave 02", "Slave 03"... đến "Slave 09", bao gồm cả tôi. Các hình ảnh lần lượt đua nhau nhảy lên, có slave ốm, có slave mập, có slave cơ bắp cuồng cuộng. Nhìn qua bức ảnh, tôi cũng trố mắt với số lượng đồ chơi đa dạng. Có người xỏ khuyên, có người đeo khóa, có người bị tét đầu cậu nhỏ, eo, rồi còn vân vân các kiểu, tôi lướt lẹ lẹ mà cậu nhỏ tôi cứ như gọi tôi, lướt từ từ thôi để còn ra nữa. 

Tiếp đó, các học viên điền một mail trống mình vào một tệp để huấn luyện viên tổng hợp. Sau khi điền vào, nửa tiếng sau, tôi được thêm vào một tệp lưu trữ trên mạng, trong đó tổng hợp 10 tấm hình vừa rồi. 

Sau đấy, mọi người trò chuyện cùng nhau, còn tôi thì đi ngủ, đuối quá. 

Vào sáng hôm sau, cũng là nay đây, tôi căng mắt ra thức dậy sớm cho đúng giờ, thay quần áo, đeo cái đuôi vào, dù là đeo phích cắm cả ngày hôm qua, giờ hậu môn cũng dễ vào nhưng vẫn khá là xót. Tôi đeo mũ trùm lên, rồi đợi đường dẫn. 

Đường dẫn gửi vào nhóm nhắn tin, tôi bấm vào, chuẩn bị tư thế tiêu chuẩn, nhấp "yêu cầu tham gia". Khi vào, bên trong đã có 8 người khác cùng tư thế với tôi, hôm nay có một người vắng mặt, "Slave 03".

"Chuyên đề thứ nhất, khởi động toàn thân."

Hình thức bài tập là những bài khởi động, tiếp theo là các bài tập mà huấn luyện viên Slave 00 làm mẫu, tôi thấy chúng khá là biến thái, nào là tăng cương cứng cậu nhỏ, nào là giãn lỗ nhỏ hậu môn,... Tập được nửa tiếng, các bài tập này nói thì dễ nhưng rất tốn sức, tôi đã chảy mồ hôi một chút. 

Tiếng ting phát ra, "Slave 03" vào phòng, lấy lý do ngủ quên. Ngay lập tức, cậu ta bị phạt hít đất 100 cái, squat 100 cái, plank 5 phút. Không thương lượng, hình phạt đưa ra phù hợp với khả năng của cậu ta. Nhìn cậu ta plank đến phút thứ 3 chịu hết mức tới độ đái đầy quần, tôi bỗng thấy hơi thốn. Sau khi xong hình phạt, nhìn cậu ta chật vật lấy lại sức tập theo mọi người, tôi lại thấy phải cố gắng hơn. 

Trong buổi đầu, ngoài Slave 03 bị phạt vì đi trễ thì có Slave 05 bị phạt vì tập không nghiêm túc. Số 5 khác thân hình cơ bắp như số 3, anh ta nhìn giống như một nhân viên văn phòng điển hình, không quá cơ bắp hay quá ốm, bình thường. Hình phạt anh ta cũng đơn giản hơn, chỉ là động tác squat 50 cái, nhưng khác biệt chỗ, lỗ hậu của anh phải giữ chặt chai nước khoáng đầy nước, không được để rơi ra, rơi ra sẽ làm lại từ đầu. Và tất nhiên, anh ta không hoàn thành hình phạt này sau 3 lần thất bại. 

"Huấn... huấn luyện viên, xin... xin cho em thêm một cơ hội. Ngài đừng nói chuyện này cho... chủ của em... em sẽ ráng..."

Không còn tư thế lơ là như đầu buổi tập, giờ Slave 05 mồ hôi ướt như chuột lột, bộ đồ dính sát vào người, không ngừng cầu xin huấn luyện viên. Nhưng, vẫn là vô ích, sau 3 lần thất bại, Slave 00 đưa ra trừng phạt của Boss dành cho học viên này. Anh ấy đọc lên: 

"Slave 05, tôi đọc theo lệnh boss anh, anh sẽ trở thành nhà vệ sinh công cộng trong công ty một ngày."

Nhà vệ sinh công cộng? Không phải là cái tôi đang nghĩ chớ? Chắc không đâu, ai lại chơi điên cuồng vậy? Chắc chỉ là giết gà dọa khỉ thôi ha? Tôi mặc kệ khuôn mặt xanh xao của Slave 05, cố gắng chịu đựng thêm nửa tiếng kết thúc ngày tập. 

Và đó là những gì xảy ra lúc sáng, cho đến khi tôi được mệnh lệnh mặc như vậy chạy ra ngoài phơi quần áo. Qua lần đầu ở trần, hôm nay tôi đã đỡ ngại hơn, ít nhất là lúc người hàng xóm mở cửa, tôi vẫn không chạy vội vã mà từ từ đi vào phòng. Mà cậu nhỉ tôi chẳng có tiến bộ gì, vừa nghe được tiếng mở cửa đã tự động chảy nước. Tôi vuốt ngược mái tóc ướt nhẹp, đưa tay dính mồ hôi lên miệng nút, mặn chát hà. 

Tôi nằm thở phì phò, tay tôi vô tình mò xuống cậu nhỏ trong chiếc quần lưới, chú ý rằng điện thoại vẫn đang mở, tôi sợ mà nhìn vào nó. Tôi cầm điện thoại lên, soi cảnh mình đang nằm, trực tiếp gọi cho bên kia. Đây là lần đầu tôi chủ động gọi đấy, bất ngờ ghê chưa. 

"Mày tìm tao có chuyện?"

Giọng nói ôn hòa giống như bạn bè, nhưng âm sắc lại như máy móc. Tôi hơi sợ, mà càng sợ càng lấy can đảm. 

"Gâu, gâu."

Bên kia nghe xong thì người phá lên, nó hỏi tôi: "Đây là thành tích sáng mày vừa học được?"

Tôi gật đầu, rồi lại sủa. Uầy, đây là một trong những bài học của tôi đó, nói gì mà để thanh giọng, tránh khàn. Nghe dâm tục không chứ? 

"Rồi, có chuyện gì, nói tao nghe."

Tôi hít một hơi: "Ngài có thể cược cùng con không?"

Tôi lấy can đảm mà nói. Tuy tôi gọi nó là nó nhưng nào dám nói ra ngang hàng, lỡ nó điên lên nào, đành nhịn thôi, nhưng tôi có kế hoạch rồi. 

"Hửm?"

Một tiếng phát ra, một tay đang sục của tôi dừng lại. Nó nói, dừng tay làm gì, tiếp tục. Tôi thở dốc, nói với nó. 

"Con thật sự không phục đâu, vì sao con phải như này? Giờ, nếu con tìm ra đúng ngài thì ngài phải đáp ứng mọi yêu cầu của con." 

"Mày biết tao là ai?"

"Con sắp đoán được."

Tôi chưa chắc lắm, nhưng phần trăm của tôi khá là cao nên tôi tự tin với kết quả đó. 

Sau đó là một hồi im lặng, cho đến khi, một chữ phát ra: 

"Ừ." 

Mắt tôi hiện rõ nét cười, vì tôi biết tôi nắm chắc phần thắng trong tay rồi. Giọng nó lại phát ra. 

"Tao chấp nhận cược cùng mày, thời hạn từ nay đến cuối tuần sau, trước khi hết hạn, chụp tấm hình mày cho là tao vào khung tin nhắn." - Giọng nó ngắt rồi lại tiếp. - "Vậy nếu mày sai thì sao?"

"Tùy ngài xử trí ạ."

Tôi cười, sao mà sai được, còn vài dấu vết thôi.

"Giỏi. Được. Chiều thứ bảy tao sẽ gọi mày."

Nói rồi, bên đầu dây kia cúp máy. Tôi thấy thái độ như này thì chắc là sợ bị tôi nắm đuôi rồi, haha, sao mà qua mặt được tôi chứ, đằng này tên này chỉ có tiêu. 

Chiều thứ bảy có môn mới tiết đầu tiên, từ đây tới đó, thời gian còn khá là dài. Tôi đánh một giấc ngủ khò khò giữa trưa. 



Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021

Chương 3 - Cặp bạn cùng tiến.

Chiều thứ 3 tuần thứ 2 học online, lớp tôi có buổi sinh hoạt qua phàn mềm trực tuyến. 

Đối với các lớp khác, cố vấn học tập của họ chỉ cần lớp chú ý nghe, khỏi bật tiếng bật hình, nhưng với lớp tôi, cố vấn học tập rắc rối quá luôn. Vừa phải có tiếng, vừa phải có hình, thầy bảo như này để gắn kết tình cảm, hỏi thăm linh tinh gì đó, thật là làm màu. Thầy cứ nói thao thao bất tuyệt mà đâu biết rằng, ngoài cái áo thun ra, tôi không mặc gì cả. Thật ra thì cũng có, nhưng cái sịp rách lòi chỗ đó ra như vậy thì tính luôn là thả rông đi. 

Điều mấu chốt hôm nay là tôi vẫn chưa đoán ra được tên biến thái kia là tên nào, tôi đoán chắc nó có trong lớp này nhưng qua 10 phút nhìn chằm chằm vào màn hình, thật sự đoán không ra. Lớp tôi có 36 thành viên, nam trong đó chiếm 16 người, và lớp tôi cũng xem như là có số lượng nam nhiều nhất trong khóa chất lượng cao rồi. Hôm nay nó không gọi video trong lúc sinh hoạt 
thì đinh ninh là do có thể nhìn thấy tôi qua màn hình rồi. 

Đến lúc kết thúc buổi học, tôi cũng chẳng biết ai. Tôi tắt laptop, nằm bẹp xuống sàn. Thùng hàng đặt cạnh cửa ra vài, tôi chưa muốn mở nó ra đâu. Lâu lâu mới được một lúc tên thần kinh kia không đếm xỉa tới tôi, tôi liền nhắn tin cho bạn tốt của mình, lâu ngày không nhắn, làm lo cho bản quá. 

Tôi với bạn tốt phô dâm quen nhau bằng cách quét trên ứng dụng, bạn ấy và tôi cùng trường, tuy chưa gặp mặt bao giờ nhưng nói chuyện rất hợp. Bạn ấy gửi tôi rất nhiều ảnh bạn ấy phô dâm, tuy thân hình lúc mập lúc ốm nhưng sở thích đeo mũ người nhện mãi không đổi luôn. Tôi nhờ bạn ấy mà biết được, thì ra có nhiều chỗ có thể phô dâm như vậy. Tôi cùng bạn tốt trao đổi hình cho nhau, lần đầu tôi chụp thì còn ngượng ngùng nhưng lâu dần thành quen và can đảm hơn nhiều. Một tuần chúng tôi thường nhắn nhau mấy ngày nhưng suốt tuần qua, tần suất bạn ấy online ít quá, không biết có gì không. 

- Gần đây anh có bị sao không? Em thấy anh thích online quá vậy?

Tôi nhắn cho bạn ấy như vậy đấy. Dù xưng anh em nhưng mà chúng tôi bằng tuổi nhau thôi, xưng vậy cho đỡ thảo mai, bạn ấy cũng nói tôi làm em đi vì tôi phô dâm ít hơn bạn ấy nhiều. Tôi chuẩn bị tin nhắn của mình rơi vào im lặng thì bạn ấy nhắn lại: 

- Xin lỗi em nha, tuần này xảy ra nhiều chuyện nên anh không mở máy được. 

Tôi đọc xong thì hỏi liền: Có chuyện gì vậy anh? 

- Anh làm slave cho boss, chủ nhà của anh. Tuần trước anh dọn qua đó sống đến bây giờ, sinh hoạt khó khăn hơn trước. 

Tôi đọc xong tin nhắn thì thấy anh gửi tôi một lượt 6 tấm hình. Nhìn thôi mà cậu nhỏ tôi đã cứng, trong hình là ảnh bạn tôi trần truồng đội mặt nạ người nhện ở trong mộ chiếc chuồng lớn trong mộ căn phòng. Chiếc chuồng tuy lớn nhưng không đủ cho bạn ấy thẳng chân, chỉ toàn quỳ, hoặc nằm co chân, hoặc bò. Hơi có lỗ nhưng tôi đã cầm đứa nhỏ của tôi lên sục. Tôi hỏi anh: Vì sao lại như thế anh? Em tưởng anh không chịu làm slave, chỉ thích phô dâm thôi mà?

- Dịch tới nơi mà chủ nhà đòi tăng tiền nhà, anh không có tiền đóng nên ổng đòi đuổi anh. Giờ mà ổng đuổi thì anh biết đi đâu, em với anh còn lạ sao anh dám xin ở. Ổng là boss ngầm anh biết lâu rồi, mà không ngờ ổng đề nghị anh làm slave ổng trong lúc này cho ổng đỡ chán đi thì ổng cho ở lại. 

Bạn tốt tôi trọ chung chủ, ban đầu thấy giá rẻ nên thuê. Giờ thì hiểu luôn, ra là cái bẫy lớn vậy. Tôi chỉ biết lắc đầu hỏi: Anh không phản kháng à?

- Có chứ em. Anh nói ổng điên khùng xong bị ổng thụt túi bụi, còn bị lột sạch đồ, trói vào toilet suốt một ngày một đêm ớ. 

Tôi nghe mà rùng mình: Có cần em báo án dùm anh không? 

- Không, đừng. Thì ra ổng gắn camera quay trộm trong phòng anh, giờ anh không nghe thì lọt ra chết anh mất. 

Tôi nhìn đống camera trong trọ mình mà thở dài, lại nhắn: Vậy anh giờ sao rồi? 

- Sau khi anh chịu làm slave cho ổng thì ổng thả anh ra. Phòng anh ổng dẹp đi hết, bắt anh qua ỏe trong cái chuồng trong hình đó. Quần áo của anh, ổng dọn vào vali rồi quăng vào kho luôn, tiền của anh ổng lấy hết rồi, tịch thu điện thoại. Anh năn nỉ lắm mới cho dùng lại, mà rút sim đi rồi. 

Bạn ấy gửi tôi tấm ảnh phòng bạn ở trước đó trống trơn. 

Tôi nghĩ thầm, kinh khủng quá, mà sao tay cứ sục quài là sao nhể: khác gì ông ta xem anh là chó nuôi trong nhà không chứ?

Tôi nhận được một bức ảnh, ảnh bạn tôi trần truồng chụp toàn thân. Tuy mặt bị che nhưng vẫn chỗ khác vẫn thấy, đừng nghĩ chúng tôi phô dâm mà lại nhát gan che mặt, đây là bảo vệ riêng tư. Tôi và bạn ấy khi trao đổi ảnh đều che như vậy. 

- Tệ hơn cả chó nữa, tóc, lông mày, lông tay, lông chân, lông chỗ đó, lông mông, ổng cạo sạch hết luôn. 

Tôi nhìn ảnh người bóng loáng mà thấy hơi mắc cười, đúng là bị cạo sạch hết chẳng chừa lại chút lông gì. Lông cậu nhỏ, lông đít, lông tay, chân cạo thì không nói gì, nhưng cả tóc và lông mày cũng cạo, hình như hơi quá đáng? Tôi nhìn xuống cậu bé trụi lủi của tôi, vẫn cảm thấy thằng biến thái kia nhẹ tay lắm. 

- Sinh hoạt như thú luôn em, anh bị cấm cản đù điều. Ổng vừa đốt giấy chứng minh của anh xong, bảo giờ làm slave ổng rồi thì cần gì nữa. Nào qua dịch ổng dẫn đi làm căn cước luôn. 

Đọc tới đoạn đốt chứng minh, tôi nghĩ, má ơi, lũ man rợn gì đây. 

Sau đấy là một loạt ảnh, anh niên trần truồng đội mũ người nhện ăn như chó, quỳ trên đất, chấp hai tay rồi cúi xuống liếm cái thố trước mặt. Hình bạn ấy đi vệ sinh, chống một chân lên tường rồi đái. Hình bạn ấy làm ghế ngồi cho chủ nhà. Hình bạn ấy dùng lưỡi làm sạch bồn cầu, eo. Rồi các hình khác nữa, đúng như bạn ấy tả, sống như thú vậy. 

Tôi thấy hơi lo, tôi hỏi về việc học của bạn ra sao. 

- Boss vẫn cho anh học online bình thường em. Chỉ là không biết bao giờ anh mới nhắn được cho em nữa. 

Tôi cũng chẳng biết an ủi gì cho lắm. 

- Không sao đâu, em đừng lo. 

Nhắn xong rồi thì tôi thấy tài khoản anh không còn sáng nữa. Bỗng tôi thấy nặng nề quá. 

Bức hình cuối cùng của bạn ấy là cảnh bạn nằm trong chuồn ngủ, tôi nghĩ là chủ nhà bạn gửi cho tôi. Tôi xem rồi thoát ra, bởi vì, tôi bắn ướt áo rồi. 

Lại một lần bắn tinh khi chưa được phép, tôi liền nhận cái kết đắng vào ngày hôm sau. 

Sáng sớm tôi được lệnh mở thùng hàng, chẳng khác gì mấy thùng khác, trên đầu là 100 tấm ảnh khiêu dâm của tôi. Tiếp theo là bình sữa tắm, đọc công dụng thì có tác dụng rụng lông trên cơ thể, thường được phụ nữ ưa chuộng. Ừm, rồi tôi biết dùng gì luôn. Tôi nhớ đến hình ảnh trần trụi của bạn tốt hôm qua mà rùng mình, tôi nhắn tin hỏi nó, chừa tóc lông này lại cho tôi được không, nó bảo, được. Tiếp theo là mấy cuộn đây đủ màu, từ đỏ đến cam, vàng, xanh lá, đen, trắng. Và khi đào xuống nữa, nhìn thấy chúng nó mặt tôi tái lại, là 5 phích cắm có kích cỡ từ nhỏ đến lớn, cùng một cái đuôi, và một gel bôi trơn. 

- Sắp đến giờ học, mày đi vệ sinh, cạo lông đít, lông nách, rồi lấy cuộn dây màu đỏ, bật lửa, cái phích số 1 và chai gel ra trước laptop. 

Tin nhắn gửi đến, tôi lật đật làm theo. Cuộc gọi video được mở ra như thường lệ. Đít tôi chu vào màn hình điện thoại, trên màn hình lồ lộ ra hai quả đào của tôi, giữa khe rãnh toàn lông lá, nó phát ra mùi, may mà hôm nào tôi cũng tắm sạch chứ không chắc nhục chết. Cũng không đúng, giờ lúc nào tôi chả nhục, nhục thêm nữa thì có làm sao? Tôi xả nước, đám lông đít trôi hết xuống, rồi lại đến lông nách. Cơ địa tôi vốn mồ hôi ra nhiều nên nách phải nói là có mùi lắm luôn, giờ dơ lên để cạo, eo. Lại một trận xả nước nữa. 

Xả nước xong, tôi vùng vòi xịt đít, xịt vào đít mình để làm sạch. Cũng không phải lần đầu tôi vệ sinh bằng kiểu này, là một gay kín, sao lại phải sống thiếu thốn tình dục chớ. Nhưng vệ sinh trước người khác như này, nói chung vẫn ngại lắm. 

Sau đấy, tôi vào lớp. Trong khung tin nhắn, một đường dẫn clip hướng dẫn trói mai rùa được đưa lên. Tôi bấm vào và hiểu mình phải làm gì. 

Các sinh viên khác nghe giảng viên giảng bài, tôi cũng đang được giảng bài. Bài giảng giảng viên áp dụng vào vài năm nữa nhưng tôi có thể áp dụng bài giảng của tôi ngay. Tôi sẵn không mặc gì nên chỉ cần luồng dây theo hướng dẫn. Cậu nhỏ buổi sáng đầy tinh thần mà nhỏng đầu lên cao. Tôi dùng dây hơi vụng về nên mối dây không đẹp lắm, mà nhìn cũng có vài phần tương tự. 

"Dùng bật lửa đốt mối nối cho liền lại."

Tôi kéo mối ra mà đốt, khi đốt thì dây sẽ không còn mối để tháo ra dễ dàng, chỉ còn nước cắt đi. Nó định làm gì đây? Cho tôi sinh hoạt với cọng dây sao? Uầy, điên à? Lỡ dây thấm nước hôi rình thì sao? Tôi nghĩ mà hoang mang, nhưng tôi không có sự lựa chọn, vẫn phải làm mà. 

Làm xong rồi, ngực tôi cảm thấy hơi rạo rực. Bên màn hình điện thoại hiện lên ảnh ngực tôi bị dây trói màu đỏ quấn quanh, vậy mà cậu nhỏ tôi đã chào cờ rồi, thật ra ngoài việc thấy nhục thì nó cũng làm tôi hơi thích thích. 

"Chổng mông vào màn hình laptop, mày tự mang cái phích vào."

Nhìn phích số 1 và gel bôi trơn, tôi nuốt cái ực. Tôi làm tư thế chổng đào vào lap, giống như đang ngồi lên bài giảng của giảng viên vậy, tay quẹt một chút gel. Tay tôi chen giữa hơi sợi dây ở dưới háng, từ từ đâm vào. Một ngón, hai ngón, tôi úi một tiếng. Đau ngắn còn hơn đau dài, tôi xịt tuýp gel lên phích rồi đẩy cái ọt vào. 

"Ai daaaa..."

Tôi nhảy cẩng cẩng lên vì đau. Vì làm quá đột ngột nên cậu bé tôi giật một cái xong muốn mềm vì đau luôn. Tôi thốn cả buồi, chân nhói nhói đi hai hàng quau người lại rồi trở lại tư thế ngồi. 

Tôi nghĩ như vậy là xong xuôi nhưng tôi lầm to rồi. Mộ tin nhắn lại được gửi qua, tôi nhìn nhìn. Tôi đi lấy chiếc quần sịp màu trắng trong thùng hàng mặc vào, hàng mới. Tiếp theo, tôi ráng nhịn, ngó đông ngó tây, sợ hãi mà mở cửa phòng trọ, len lén lấy cái sịp dính tinh màu đen bắn hôm thứ hai vào. Tên này không cho tôi giặt, cái sịp đó là dính tinh rồi phơi khô luôn. Toàn bộ quần áo tôi mặc nó đều không cho giặt, phải y nguyên đem ra phơi, uầy, tôi sợ chúng sẽ sớm mốc thôi. 

Tôi nép vào cánh cửa, mở từ từ. Bình thường tôi sẽ quang minh chính đại đi lấy, nhưng hôm nay, với mấy thứ mang trên người như này, tôi không dám nhờn. Tôi hé hé cửa thì thấy cuối dãy trọ, hàng xóm cuối cùng chưa về quê vẫn đang phơi đồ. Tôi quay lại nhìn vào điện thoại, ra vẻ cầu xin không ra được không? 

"Mày bảo không dám ra mà sao háng mày bự một cục vậy?"

Tôi biết chớ, cậu bé tôi thành thật lắm. Tôi chụm hai tay che lấy chỗ đó nhưng vô dụng mà thôi. Tôi biết tôi không cãi được. Thừa cơ người hàng xóm đi vào nhà, tôi chạy lẹ ra sân trước phòng giật cái quần vô. Vừa chạy được nửa đoạn, cửa phòng hàng xóm lại mở ra. Tôi sợ hãi, chạy một mach vài phòng rồi đóng cửa lại. Tôi thở phì phò, tôi sợ tới mức trên sịp có một vết vàng vàng. Tôi nhìn rồi cảm thán, thì ra "sợ té đái" là có thật. 

Tôi vuốt tóc đầy mồ hôi lên, ngồi trở lại chỗ "học". Tôi đội chiếc quần sịp màu đen vào cổ, cho nó lòng thòng để tôi có thể ngựi trọn vẹn cái mùi hừng hực lên. Hầy, chấm tròn nên quần sịp màu trắng của tôi lại lan rộng ra hơn rồi. 

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2021

Chương 2 - Nguyên Doggy đã vào lớp.

Hôm nay là thứ hai, cách một tuần kể từ lần đầu Ngài nhắn tin với tôi. Mà thôi gọi nó đi, tôi chẳng quen Ngài Ngài chút nào, hừ, cái tên này thế nào cũng chung lớp với tôi, đợi tôi tìm đã. 

Bây giờ so với thứ tư thì tôi đã bớt sợ hơn nhiều, mà thay vào đó, tôi cảm thấy có phần bị kiểm soát. 

"Cởi đồ ra."

Giọng của nó phát ra từ bên kia đầu dây điện thoại, tôi cởi chiếc quần dài và áo sơ mi của mình ra, bình thường thì chẳng cho tôi mặc gì, đến bây lúc giờ học sẽ bắt tôi mặc rồi cởi ra, đúng là biến thái, cậu nhỏ đeo vòng của tôi cũng khinh bỉ thằng này. 

Qua vài ngày liên lạc, tôi biết được nó là tên phiền phức. Dù bắt tôi không mặc đồ nhưng mỗi lần có giờ học là phải trình diễn màn lột đồ. Dù khắp phòng có camera nhưng vẫn bắt tôi gọi cho nó bằng điện thoại. Phiền thật sự. Nó bây giờ đã kiểm soát tôi gần như mọi thứ, không phải tôi không dám phản kháng mà hôm đó như này. 

Sau hôm thứ tư tôi tuyên thệ với nó, chấp nhận làm thú cưng cho nó thì ngay hôm sau, một thùng hàng đã được đưa đến. Tôi đi ra cửa trọ ôm thùng hàng vào phòng, dân ở dãy trọ này hầu như về quê cả rồi, chỉ còn một phòng hàng xóm mà thôi nên nhìn vắng vẻ lắm, muốn mua thức ăn cũng phải đi tận ra đường cái nên bình thường tôi toàn tự nấu ăn cho tiện, dù tôi nấu không ngon nhưng ít nhất vẫn ăn được. 

"Em ở lại cho anh chụp một ảnh đã, hàng này trả trước nên cần bảo mật."

Mặt anh vận chuyển hàng ngước lên, tôi đang mặc quần thun áo ba lỗ trắng, tôi ừ hử với anh. Anh bảo, sau khi chụp xong, tôi nhớ kiểm tra email, sẽ có ảnh gửi vào. 

Thùng hàng để tên người gửi lạ lắm nên tôi mặc kệ, xé toạc nó ra, vừa mở bao thư ở đầu thùng hàng ra thì tôi đã biết là ai gửi. Tôi để yên thùng hàng ở đó, đợi cho thủ phạm gọi cho tôi. Và quả nhiên, chiều hôm ấy, nó gọi tôi. 

"Hình in ra nhìn đẹp không?"

Những tấm hình dâm hôm trước của tôi, tôi cắn môi. Cậu nhỏ trong cái sịp còn sót trên người tôi bỗng nhô lên, cái thứ vật phản chủ này. 

Nghe theo lời của nó, tôi mở thùng hàng sắp xếp lại trọ. Trọ tôi là nhà trọ bình thường cho sinh viên, một phòng khách, một nhà vệ sinh, một bếp và một gác. Khác biệt lớn nhất là tôi có trang trí lại nội thất bên trong, sàn lót nhựa giả gỗ, tường sơn lại mấy chỗ lỏm chỏm, cầu thang cũng sửa lại cho êm hơn. Căn bếp, gác và nhà vệ sinh, mỗi chỗ tôi sửa một chút. Tổng thiệt hại không nhiều. 

Quay lại chuyện chính, nó bắt tôi ốp 12 camera mini lên tường khắp phòng trọ, 4 cái ở phòng khách, 2 cái ở bếp, 2 cái ở nhà vệ sinh, 2 cái ở gác và 2 cái ở đường đi từ phòng khách ra bếp, làm sao cho tất cả thấy được toàn bộ phòng tôi, không có góc chết. Nó bắt tôi đổ hết đồ trong tủ lạnh thay bằng đồ ăn của nó, nó bảo nó sẽ nuôi tôi như thú cưng. Quần áo của tôi đều bị bắt nhét hết vào vali và khóa lại, nó nói sẽ đưa đồ tôi mặc sau, đồ cũ của tôi giờ không cần nữa. 

Và đến hôm nay, tiết học của tôi lại có rồi. Giảng viên chắc hẳn sẽ không hề ngờ rằng, mình thì đang giảng bài nhiệt huyết mà lại có một sinh viên phô dâm như tôi. Giảng viên biết được chắc khóc mất, vì học mà cả quần áo tôi cũng chẳng kịp mặc, chưa ăn gì, cầm laptop vừa đi vệ sinh vừa học. Uầy, sao càng nói nhảm, cặc tôi càng nứng thế này. 

"Mày còn nhớ tao đã nói gì không?"

Tôi nghe thì rùng mình, tôi chẳng muốn sự cố kia lại diễn ra một lần nữa. Mấy ngày nay bạn tốt không online, tôi chẳng có ai tư vấn cầu cứu cả. Tôi cam chịu lột nốt chiếc quần sì của mình, con cặc lập tức nhỏng lên. Tôi cảm thấy chướng đau quá, chỉ tại cái vòng vốc dương vật đeo vào mà tê tái như này. 

Tôi tháo vòng ở gốc cậu nhỏ ra, thoa một chút nước quanh bụi lông đem mượt. Tôi xịt kem cạo râu lên đó. Ngồi trước laptop, tôi được lệnh cạo lông cho cậu nhỏ của mình. Tôi xem nhiều phim thấy diễn viên đều cạo sạch lông, nhưng nay tự làm, cảm giác thật ba chấm. 

"Đặt điện thoại ngay ngắn để tao thấy hết người mày."

Nghe giọng, tôi đặt điện thoại ngay bên rìa laptop cho camera trước quay được cảnh tôi ngồi trên bồn cầu. Laptop được tôi đặt lên một chiếc ghế nhựa, cao hơn bện bồn cầu một chút. Tôi đặt tay lên dao, bắt đầu đường cạo đầu tiên. Cảm giác cạo lông này chả dễ chịu chút nào, còn làm tôi thấy nứng nữa. 

"Trần Thành Nguyên."

Tiếng từ laptop phát ra, tôi giật mình, cạo sai một đường, cậu nhỏ cương cứng chảy nước. Tôi nhìn camera trong laptop, rõ ràng chưa mở mà. Nhìn lại điện thoại, không lẽ kẻ đó chơi tôi nữa? Chân tôi theo quán tính mà run. 

"Trần Thành Nguyên, em có ở đó không?"

Tôi nhanh trí nhìn qua khung nhắn tin, ra là điểm danh bất chợt. Tôi thờ phào rồi định đưa tay rõ vào khung thì bên kia có giọng: 

"Bật tiếng lên nói."

Tôi cam chịu, cắn môi, mở tiếng lên rồi nói:"Dạ có cô."

Giảng viên nghe xong thì đọc tiếp tên người khác, tôi thở phào, và nhìn vào video bên điện thoại thì mới não nề. Người thì căng thẳng mà tay thì không ngừng sục, sục đến khi tay tôi ướt nhẹp, đùi khép lại. Tôi dùng ánh mât cầu xin mà nhìn vào camera điện thoại. 

"Lấy ly hứng sữa chó. Tiếp tục cạo, tao sẽ phạt mày sau."

Tôi nghe lời và làm theo. Lại cầm dao cạo lên rồi cạo, hên lúc nãy dù có giật mình nhưng tôi không có quẹt xước miếng da nào, tôi cạo từng chút lông một, cạo đến sạch sẽ, giờ nhìn bé nhà tôi thì có khác gì của tụi con nít không chứ. 

"Mày chưa ăn sáng? Mày đi làm một chút đồ ăn, vừa học vừa ăn."

Tôi rửa sạch con cặc, bấm nút bồn cầu, dẹp dọn dụng cụ xong thì một công thức món ăn được gửi qua tin nhắn. Mấy ngày nay tôi ăn uống đều phải nấu theo công thức mà nó gửi qua, nguyên liệu trong nhà hết thì nó sẽ gửi qua cho tôi, tôi chỉ có quyền nấu lên giống nó yêu cầu, nếu làm sai thì sẽ bị phạt. 

Tôi bật bếp đun nước sôi, trong lúc đợi, tôi xé gói mì bỏ vào tô rồi uống một ca nước lớn. Nước sôi rồi thì đổ vào tô mì gói, tôi đậy nắp đợi nó chín. Tôi chạy lại vào nhà vệ sinh xem giảng viên đã dạy đến đâu, thở phào vẫn là phần mình học trước rồi thì quay lại bếp. Tôi đổ hết nước ra, lấy cái ly chứa tinh trùng của tôi đổ vào trong bát mì khô và trộn đều. Mùi của tinh trùng bốc lên làm tôi muốn bịt mũi lại, eo ơi. Xong sau đấy, tôi mang tô mi vào nhà vệ sinh và đặt dưới cậu nhỏ, lấy nước đái làm nước mì. 

Tôi đưa thành phẩm vào sát camera điện thoại, bên kia im lặng nghĩa là tôi làm đúng rồi. Tôi bắt đầu ăn tô mì này, vừa ăn mà tôi vừa nhợn, chảy cả nước mắt ra. Không những phải ăn sạch mì mà phải húp nước đến giọt cuối cùng, bụng tôi no căng đầy thứ ghê tởm, con cặc tôi đái ra vào lúc giảng viên kết thúc tiết học hôm nay. 

Vào buổu tối, tôi ôm lấy bụng mà nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu. Bụng tôi đau quá, tôi ôm siết lấy bụng mà chảy hai hàng nước mắt. Người bên kia đầu điện thoại chẳng nói gì cả, lẳng lặn nhìn bộ dáng thê thảm của tôi, không một chút lo lắng, không một chút cảm thấy áy náy vì cho tôi ăn thứ tởm lợn kia. 

"Mày đi lấy thuốc trong thùng giấy uống vào."

Giọng nói vang lên, tôi ôm lấy bụng kiếm thuốc uống. Thì ra có thuốc thật, tôi lấy một gói có khi "thuốc bao tử" lên rồi cho vào họng nuốt ực xuống, vì vội không dùng tới nước nên miệng đắng nghét. Tôi thở phì phò nằm ngã ra sàn, đau quá, đuối quá. 

Tôi ngủ một mạch đến trưa ngày hôm sau thì một tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi, anh giao hàng đứng trước trọ của tôi, có lẽ tên kia lại đưa đến gì đó rồi. 

Tôi mặc quần sịp vào, nắm lấy cái áo thun ba lỗ, đến lúc mặt quần thì một tin nhắn hiện lên màn hình. 

- Không mặc quần. Cắt hai lỗ trên áo ngay đầu ngực. 

Điên rồi, yêu cầu vậy mà tôi lại nghe theo. Lúc tôi tỉnh táo lại thì đã mở cửa ra nhận hàng với bộ dáng mặc sịp, khoác cái áo ba lỗ có hai lỗ lồ lộ đầu vú ra. 

"Thành Nguyên à em, anh có gói hàng cho em này."

"Dạ."

Tôi nhìn mặt anh thì phát hiện, là anh chàng hôm trước giao hàng cho tôi nè, trùng hợp ghê. Anh nói chuyện từ tốn, dễ thương lắm nhưng tôi hơi ngại với anh. Tuy tôi cao to hơn anh nhưng khi anh nhìn tôi với ánh mắt đánh giá, đúng kiểu nhìn từ trên xuống, tôi cũng xấu hổ. 

"Áo thời trang mới à em? Kiểu dáng ngộ hết, haha."

Tôi ngượng ngùng, mẹ nó, ông này bị gì vậy, giao hàng thì giao lẹ rồi đi, ở đó nói chuyện mãi, làm như tôi với ổng thân quen lắm ấy. Tôi ôm lấy hàng từ tay ổng, định đi vào thì ổng nắm lấy vai tôi. 

"Đợi anh chút, vì để an toàn không giao nhầm nên anh phải chụp hình lại em."

Tôi nghe như sét đánh ngang tai, tôi quên mất vụ này. Lần trước chụp tôi thấy chỗ gì đó lạ, nhưng lần này chụp nữa, tôi thấy sai sai. Tôi nhớ chỉ có mấy sàn thương mại mới vậy chứ? Hàng giao thường cũng cần à? Cậu nhỏ trong cái sịp của tôi cương cứng, tôi giờ nhìn khác gì đang phô dâm không chứ. Tôi ôm lấy thùng hàng che đi hai điểm trước ngực, đùi khép lại. 

"Tách."

"Xong rồi em."

Anh giao hàng chụp rất nhanh, tôi chạy vào phòng đóng cửa liền luôn. Vì nếu chậm trễ, ổng sẽ thấy được lớp nước nhờn, có bọt trắng ở dưới sịp tôi. 

Tôi bỏ thùng hàng xuống sàn, một thông báo email hiện lên. Trong thư là đính kèm chi tiết đơn hàng cùng hình của tôi, chỉ thấy từ cổ trở xuống, không lộ ra lỗ cắt ở hai đầu vú nhưng nhìn rõ thì sẽ thấy, có thứ gì đó nhô lên ở sịp. Hình này là hình riêng tư mà phải không? Chắc sẽ ít người thấy. Dù sao tôi cũng mặc sịp đen, chắc ít ai để ý đâu. 

Trí óc tôi nghĩ như thế nhưng cậu nhỏ của tôi thì không, tôi kẹp hai đùi lại mà cảm nhận, hình như sắp ra rồi. 

Một tin nhắn đến: 

- Đưa máy điện thoại vào giữa hai đùi, chụp hình quần nhỏ đến khi thấy nó nước bọt nhiễu ra. 

Tôi nghe và để máy chụp liên tiếp, bắt được ảnh nước nhờn chảy ra khỏi sịp. Càng chụp tôi càng nứng. 

Một đường dẫn được gửi qua tôi kèm tin nhắn "Vào đấy review về chất lượng quần nhỏ, lấy tấm ảnh vừa chụp và viết một câu mày nghĩ là dâm nhất."

Lúc nãy, ảnh anh giao hàng chụp thì riêng tư nhưng giờ phải lên đây review, tôi hơi sợ. Sợ thì sợ, tôi vẫn bấm vào, chọn tấm ảnh chảy nước của mình, tôi viết: 

"Quần nhỏ mặc rất thoải mái, ôm sát vào người, thấm hút dễ dàng, dễ vệ sinh, phù hợp với các bạn dễ bị ra nước trong mùa nóng nực."

Nhìn tấm ảnh lộ ra nước mà tôi chọn, tôi hơi sợ không dám bấm. Tôi đăng rồi thì biết bao người thấy đây chứ? Hai đùi tôi khép lại tiếp tục cọ cọ cậu nhỏ. 

- Gửi. 

Một tin nhắn nữa nhắn đến, tôi bấm lúc gửi, và cùng lúc đó, giữa háng tôi cũng ước nhẹp, tôi đã bắn ra. 

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2021

Chương 1 - Lần đầu phô dâm học online.

Hôm nay, lần đầu tiên trong cuộc đời mình, một người đàn ông như tôi phải ngồi lên cậu bé của thằng khác trong tiết học online của mình. 

Mặt sau bị ăn tơi bời, mặt trước lại bị kìm hãm không thoát được. Vì sao tôi lại rơi vào tình cảnh như này? Chuyện bắt đầu từ một tháng trước. 

Một tháng trước.

Tôi là sinh viên năm nhất của một trường đại học có tiếng trong thành phố lớn, bề ngoài của tôi được mọi người nhận xét là dễ nhìn, cao to. Tôi để mái đầu húi cua mạnh mẽ, ăn mặc phong cách thể thao, trên người có chút cơ bắp nhưng ít ai biết được, tôi là một gay kín, và thích xem những bức ảnh phô dâm. 

Mỗi lần cần thủ dâm, tôi đều phải xem ảnh dâm của mấy chàng trai chỗ nơi công cộng thì mới bắn được. Những người yêu cũ của tôi đều không biết chuyện này nên đến giờ, tôi vẫn chưa một phần phô dâm. 

Mà thôi, trở lại chuyện chính. Sau khi tình hình xã hội ngày càng rối ren, trường mà tôi đang học quyết định cho sinh viên tại nơi ở học trực tuyến. Với một đứa như tôi, việc học trực tuyến rất ư là nhàm chán. Tôi chán tới độ ngủ say mèm trên bàn phím. 

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu một người bạn qua mạng của tôi - một người cùng sở thích phô dâm, không đề nghị tôi nên tận hưởng nó. Nghe xong, tôi bỗng nhiên liền cởi áo và quần dài ra, chỉ chừa lại chiếc quần nhỏ màu trắng. 

Tôi như thế trong suốt buổi học kéo dài 4 giờ đồng hồ, và thật bất ngờ, tôi nứng suốt thời gian đó. Nhìn màn hình giảng viên đang giảng bài, tắt đi camera và micro, trần truồng vừa kín đáo vừa phô ra như này, với tôi thì tôi đã rất thỏa mãn rồi. 

Vào cuối buổi học, tôi mò tay xuống xoa lấy đầu cậu nhỏ qua cái sịp, đang sung sướng thì bỗng một tin nhắn trên điện thoại làm tôi giật mình. 

- Gan thế, dám ở trần học cơ đấy.

8 chữ này gửi từ một tài khoản lạ tôi chưa từng liên lạc. Tôi sợ quá, tay tôi run, và xuất hiện trên màn hình là một cú gọi video đến từ tài khoản kia. Tôi nhanh chóng bấm từ chối. 

- Chấp nhận cuộc gọi hoặc là tao sẽ vạch trần mày lên confession trường, chọn đi.

Một cuộc gọi đến sau tin nhắn ấy, và tôi chấp nhận. Giờ nghĩ lại, lúc đó quả là tôi ngu quá. Nó muốn phốt thì phốt đi, dù sao cũng có bằng chứng đâu, làm gì phải sợ cơ chứ? Nhưng tôi biết, lúc đó tôi cũng muốn người khác nhìn thấy tôi đang làm chuyện dâm cơ. 

Cuộc gọi kết nối, bên nó thì tắt camera, bên tôi thì hiện rõ hết trên từ trên xuống dưới, vì tôi đặt máy điện thoại đứng dựa vào màn hình laptop mà. 

Từ lúc bắt đầu cuộc gọi, không một lời nói nào phát ra mà chỉ là một dòng dài tin nhắn bên trái màn hình. 

- Mày tiếp tục làm việc nãy giờ đã làm. Tao biết mày là một đứa thích phô dâm. Từ bây giờ, phô dâm cho tao coi hoặc cho cả cái trường này coi, mày chọn đi.

Tôi vừa đọc tin nhắn vừa xoa lấy cậu nhỏ trong chiếc quần sịp. Tôi định cởi sịp ra sục thì nó nhắn: 

- Không được cởi, tao muốn mày ra trong quần xì.

Ừm, được thôi. Và sau cuộc gọi đó, nó gửi cho tôi đoạn clip ghi màn hình tôi bắn tin ướt nhẹp cái sịp, nó nhắn "Ngoan lắm. Hôm thứ 4 gặp lại mày.". 

Hôm đó là thứ 2, ngày có tiết học tiếp theo là vào thứ 4. Có vẻ nhưng nó đã biết thời khóa biểu của tôi. Tôi vừa bắn ra liền cảm thấy căng thẳng, không vội thay sịp mà ngủ luôn trong lo sợ. 

Ngày kế tiếp, tôi dùng cả ngày không ra khỏi trọ để cầu cứu bạn tốt của tôi, người bạn chung sở thích phô dâm với tôi ấy. Tôi kể tất tần tật ra và tôi lo sợ tên biến thái này sẽ gây bất lợi cho tôi, tôi cò nghĩ đến việc báo cảnh sát cơ. 

Nhưng bạn tốt nói với tôi rằng, tên này khả năng cao chung trường với tôi, nếu nó đã làm như này thì chắc nó không hề muốn làm lớn chuyện mà chỉ muốn chơi đùa tôi thôi. Dù sao tôi cũng có sở thích này mà, phối hợp với nó càng vui chứ. Tôi nghe xong mà miệng há to, trời đụ, bạn tốt của tôi đưa lời khuyên vãi lồn thế. 

Nghe thì hư hỏng nhưng mà nghĩ lại, cũng có lý. Thôi được rồi, sớm muộn gì nó cũng chán tôi, nhây nhây với nó một thời gian vậy. Chứ giờ làm lớn chuyện lên, xấu mặt nhất vãn là tôi đây này. 

Hôm thứ 4, từ lúc bắt đầu buổi học, tôi và nó đã gọi video với nhau. Như hôm trước, nó tắt camera và tiếng, tôi mặc độc cái sịp màu đen. Màn hình hiện tin nhắn. 

- Mày cởi sịp ra.

Tiếng giảng viên phát ra khi tôi vừa tuột sịp khỏi chân, lập tức, cậu nhỏ tôi ngỏng đầu lên. Có cảm giác hơi lo lo, và trong suốt buổi đó, mỗi khi cái thứ ấy của tôi xìu xuống thì nó sẽ nhắn nhắc tôi sục cho cứng lại. Trời má ơi, sục tới sục lui suốt bốn tiếng như vậy, con cặc tôi cũng tê tái luôn. Tôi cầu xin nó: 

"Mày cho tao ra đi. Sục kiểu này quài chắc tao liệt dương mất."

Đợi một lúc sau thì tôi mới nhìn tin nhắn của nó: 

- Ăn nói xưng hô kiểu gì đấy? Ai cho mày sục? Để yên cho tao. 

Tôi nhìn tin nhắn này xong thì bực, đụ mẹ, phối hợp chơi với nhau thôi chứ nó lấy cái quyền gì chỉ chỏ tôi, tôi chửi nó. 

"Má mày. Tao hợp tác chơi với thằng biến thái như mày mà mày còn đéo mang ơn tao, bộ mày nghĩ tao rảnh chơi với mày lắm hả? Cặc tao, tao muốn sục sao là chuyện của tao, đéo tới phiên mày quản."

Tôi chửi một trần liền vào điện thoại, tôi thở phì phò, cả người nóng máu. Rồi tôi mặc kệ nó, đưa tay xuống sục cặc mình. 

"Thế à?"

Giọng nói phát ra từ điện thoại, một chất giọng máy móc, tôi nghe mà rùng mình. Nghe có mùi nguy hiểm, tôi ngơ ngẩn mà sục. 

"Trần Thành Nguyên, em mở camera làm gì vậy?"

Tiếng bà cô giảng viên truyền từ laptop, tôi giật mình, nhìn thấy biểu tượng camera mất màu đỏ. Tôi sợ hãi đến tay chân cuống lên, tôi nhìn lại mình, rồi lại nhìn vào biểu tượng camera đang mở, chết rồi, ai cũng thấy mình trần truồng sục cặc hết rồi, chết rồi. 

Tôi vô thức kẹp chặt hai chân, tay trái cầm chặt cậu nhỏ. Mắt tôi chảy nước, tay phải run run đặt lên con chuột. 

"Sao camera bên em tối vậy?"

Tôi nghe lời cô nói xong, tay trái của tôi lập tức được cảm nhận có dòng nước nhờn rò rỉ ra, con cặc tôi con giật từng cơn và lớn mạnh. Cả người chưa bớt căng thẳng, nhưng tập trung vài lời cô nói để phân tán cơ nứng, nhìn vào bên màn hình của mình. Tôi bổng thở phào, nó tối đen. 

Tôi có thói quen, khi dựng điện thoại gọi video thì sẽ dựng dựa vào mặt laptop. Mà camera của laptop tôi thiết kế lạ, nó nằm ở dưới góc trái màn hình, nên vô tình mặt lưng điện thoại tôi đã che camera lại. Cả quá trình này, chưa ai thấy cả, ngoại trừ....

"Dạ, con mèo nhà em quậy nên nó.lỡ tay bấm lộn nút ý cô. Không có gì đâu cô, tiếp tiếp đi cô."

Tôi gồng giộng lên mà nói chuyện thật hài hước và tắt đi camera, cô cũng bảo: 

"Sau có gì thì bấm giơ tay."

"Dạ."

Tôi tắt tiếng đi, cả người vẫn chưa bớt căng thẳng thì từ chiếc điện thoại, giọng máy móc truyền đến: 

"Sướng không?" 

Tay trái tôi vô tình bóp lấy hai cái trên đầu cặc, và dòng tinh nóng nồng lập tức chảy ra. Tôi thơ dốc, hai đùi kẹp lại, tinh chảy ra khắp đùi tôi. 

"Tao hỏi lại, sướng không?" 

Mắt tôi ngấn lệ nhìn vào camera điện thoại, đầu chỉ dám gật nhẹ vì quá sợ hãi. 

"Lần này là mày may mắn, lần sau sẽ không như vậy."

Tôi cắn răng run run, dễ sợ quá, nó điều khiển được máy tính của mình. Tôi quỳ xuống, chấp hai tay trước đầu mà cầu xin nó: 

"Tao xin mày, mày buông tha cho tao đi. Tao đâu có làm hại gì mày đâu, xem như mày chơi đủ rồi, mày tha tao đi." 

Tôi quỳ lạy nó, mặc kệ giảng viên đang giảng gì, tôi mặc sức quỳ lạy và khóc lên. 

Nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười, nó nói: 

"Mày yên tâm. Đợi tao chơi chán, tao sẽ bỏ mày. Nhưng giờ thì chưa. Quỳ thẳng lên và khoanh hai tay trước ngực."

Tôi giờ sao mà dám chống cự nó, trải qua một trận hồi hãy, tôi đã run rẩy. 

"Mày có ngoan ngoãn làm thú cưng phô dâm cho tao không?"

Tôi nghe xong thì hết hồn, nhưng vẫn gật đầu. 

"Được, tao cho mày quỳ từ đây đến cuối buổi học, xong chúng ta sẽ nói chuyện tiếp."

Tôi gật đầu, cả người vẫn chưa hết run khi nhìn vào bài giảng hiện trên laptop.

Tôi quỳ suốt một tiếng sau đó, đến khi tan tiết thì giọng nói máy móc ở đầu dây bên kia lại vang lên: 

"Chuẩn bị giấy viết, từ hôm nay, tao phải huấn luyện mày cho đạt chuẩn. Đây sẽ là những điều cơ bản mày phải chấp nhận làm. Nếu không, tự hiểu."

Tôi lấy một tờ giấy A4 ra, một hàng tin nhắn nhắn đến, tôi vừa đọc vừa trố mắt nhìn. Không những tôi phải ghi lại mà phải đọc to lên nữa. Tình tiết này khác gì trong phim đâu? Tôi hơi do dự. 

"Không chấp nhận?"

Tôi lắc đầu, bảo: "Đợi chút, đợi chút, viết liền, viết liền."

Tôi sợ quá mà nói cà lăm luôn. Tôi quỳ xuống cậm cụi viết chữ trên giấy, cái laptop đặt trên bàn nằm đã kết thúc tiết học từ lâu. 

"Tôi tên Trần Thành Nguyên, biệt danh huấn luyện Nguyên Doggy, tôi viết tờ giấy này để cầu xin bất kỳ ai đọc được sẽ: 

- Xin chấp nhận xem tôi là thú cưng, đừng xem là con người. Vì tôi là một đứa thích phô dâm, xem tôi là con người là xúc phạm tôi, xin hãy tôn trọng tôi bằng cách xem tôi là thú vật. 

- Xin chấp nhận giám sát tôi 24/7. Vì tôi là một con thú phô dâm không biết xấu hổ, tôi muốn được bạn giám sát mọi khoảnh khắc, con cặc bé nhỏ của tôi sẽ bị liệt nếu không được ai nhìn thấy.

- Xin chấp nhận cho tôi quyền phô dâm. Vì tôi là thú cưng thích phô dâm, nhất là những lúc đông người như tiết học, tôi tình nguyện bị nhìn thấy, tình nguyện bị chơi. Nếu không được phô dâm, tôi sẽ nứng đến nát bi. 

- Xin chấp nhận quản lý ăn, ở, mặc, đi lại của tôi. Vì tôi là một thú vật phô dâm nên tôi không thể tự giác như con người được. Nếu bạn không quản lý tôi, tôi không biết mình sẽ sống như thế nào vì tôi chỉ biết sục con cặc bé xíu của mình mà thôi.  

- Xin chấp nhận dạy dỗ tôi thành một vật cưng ngoan ngoãn. Tôi giờ đang là một con vật hoang bướng bỉnh với con cặc chảy nước, cầu xin hãy huấn luyện tôi để tôi có thể không tiêu đời vì cạn sữa. 

- Xin chấp nhận lưu giữ tư liệu xấu hổ của tôi. Tôi là con thú phô dâm đáng ghê tởm, tôi sẽ thấy lo lắng nếu không bị ai đe dọa, không bị ai giữ bằng chứng tôi phô dâm. Xin hãy giữ chúng để tôi được an tâm.
 
Và cuối cùng, để chứng minh tôi đồng ý vô điều kiện, tôi sẽ bắn tinh lên phần ký trên này. Sau khi tôi bắn tinh, tôi - Nguyên Doggy, chính thức làm thú cưng, tinh trùng sẽ trở thành sữa chó, sống trên đời với mục đích duy nhất là phô dâm."

"Giỏi." - Tiếng vỗ tay truyền qua từ điện thoại. 

Tôi thở mệt nhọc, cầm cậu nhỏ đã cương cứng từ lúc viết tờ giấy, nó đã rỉ nhờn từng chút ướt cả đuôi giấy. Tôi sục và rồi bắn lên đó, bắn lần hai trong ngày, thốn cực. 

Nhưng tôi còn một nhiệm vụ nữa, tôi cầm tờ giấy lên, rồi quỳ, kẻ kia, không, ngài ấy sẽ chụp một bức ảnh cho tôi. 

Hai đầu gối quỳ dưới sàn, cả người trần truồng, trán ướt mồ hôi, con cặc rỉ sữa chó, cầm tờ giấy tuyên thệ đầy vết tinh trùng trước ngực, tôi ngẩng cao đầu nở một nụ cười thật đẹp trai. 

Mục Lục

 MỤC LỤC [21/08/2021 - 21/09/2021] Chương 1 - Lần đầu phô dâm học online. Chương 2 - Nguyên Doggy đã vào lớp.  Chương 3 - Cặp bạn cùng tiến....