Tôi ôm hai thùng hàng vào bên trong phòng, còn anh kia thì đã ngồi sẵn trên chiếc ghế dài. Chân anh ta gõ từng nhịp nhỏ như phấn khích lắm, mà vào phòng rồi cũng không thèm lột giày hay cởi mũ, cả người kín bít, tôi thấy thật bất lịch sự. Tôi khom người đặt thùng hàng xuống sàn, tay đặt lên bên ngực trái, cảm nhận được nhịp tim đập nhanh thôi thúc chính tôi.
"Đến đây."
Tôi đứng lên xoay người, bước từng bước lại chỗ anh. Anh cởi khẩu trang ra, nói với tôi:
"Chó đi bằng hai chân à em?"
Giọng anh nghiêm túc làm tôi căng thẳng, tôi khuỵu gối xuống rồi đặt bàn tay lên sàn, bắt đầu bò lại phía anh. Mũi giày anh chỉa ra tôi nhìn cũng biết ý, lè lưỡi ra liếm cho anh. Liếm được một lúc, tôi chú ý đến sợi dây màu đỏ vẫn còn nằm dưới sàng mà tôi chưa bỏ. Sống bừa bộn như này có khi bị chửi không? Bàn tay anh tạ hạ xuống, xoa lấy đầu tôi:
"Ngoan đấy, chưa dạy mà đã biết."
Anh chỉnh tư thế ngồi nghiên một bên, cái nón bảo hiểm của anh rũ xuống sắp chạm đến đỉnh đầu tôi. Vào lúc này, tim tôi đập nhanh chưa từng thấy, cả người hồi hộp nhưng ánh mắt lại nhanh chóng kiên định. Chính thời khắc ấy, tôi bật dậy, đụng đầu một cái vào mũ bảo hiểm màu xanh kia. Hai bàn tay tôi nắm lấy đầu mũ bảo hiểm đập vào thành ghế, tôi vốn rèn luyện thể thao thường xuyên nên ra đòn rất mạnh, anh ta chẳng thể ngờ nên bị tôi đập đầu như dế.
"A..."
Tiếng anh ta vừa vang lên, tôi lấy cái sịp trên đầu mình xuống nhét vào miệng an và cầm lấy sợi dây đỏ còn thừa trên sàn, ngay lúc anh ta vừa ngồi dậy còn choáng váng định lấy sịp ra, tôi liền nhảy lên ghế đạp một cú cho anh ta lăn xuống sàn. Thừa thế anh nằm sấp, tôi căng dây quấn hai vòng quanh cổ tên này làm cho ảnh khó thở thì liền kéo hai tay đang vung vẩy hai bên của tên này gấp lại sau lưng. Lòng tôi hồi hộp nhưng tay tôi chắc, chẳng bao lâu tôi đã trói siết được hai tay của anh ta. Trói xong, tôi ngồi lên người anh ta mà thở. Cả quá trình tên này chẳng đỡ kịp nên phản ứng chậm chạp, đến lúc tôi trói xong thì chỉ còn tiếng ưm ưm.
Tôi nở một nụ cười, rồi đứng lên, chân đạp cho anh nằm nghiên một bên. Tôi ngồi chỏm xuống nhìn đôi mắt giận dữ kia:
"Khà... tao đéo biết mày có phải thằng chó kia không nhưng tao nghi mày lắm." - Tôi đứng lên, đạp một cú vào bụng thằng giao hàng. - "Mày đợi một chút, chờ chiều nay tao xác nhận xong, lầm thì tao sẽ thả mày đi."
Tôi bỏ mặc tên đó trong phòng mà đi ra ngoài nhìn chiếc xe giao hàng, trên đó có một thùng lớn và một cái cặp. Tôi mặc kệ thùng hàng nhựa, mang cặp vào, lục lọi được chiếc điện thoại di động. Tôi nghĩ bằng chứng tôi cần hẳn là nằm trong này, tôi đi đến trước mặt tên đó.
"Một người bình thường khi nhìn thấy cái dạng biến thái này của tao thì sẽ kinh sợ, ghê tởm hoăcn làm ngơ, nhưng tao thấy ảnh mắt xủa mày thì không phải, dường như rất thích thú."
Tôi bắt đầu nói ra suy nghĩ của mình, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất:
"Trong thời gian qua, người duy nhất tao tiếp xúc chính là mày. Chỉ có mày mới có thể biết được tình trạng hiện tại của tao như thế nào."
Tôi ngồi xuống trước mặt gã này, tay vọc cái điện thoại của anh ta:
"Mỗi lần gặp mày là nó sẽ nhắn tin với tao, sẽ không bao giờ gọi. Rất bất hợp lý. Đáng lẽ cái cảnh phô dâm của tao trước người xa lạ như mày thì nó phải thích tới độ bắt tao điện video cho nó xem chứ? Còn kích thích hơn cảnh tao phô dâm trong lúc học cơ mà."
Đây chính là yếu tố quyết định.
"Mày chính là thằng đó. Vì nếu mày gọi tao thì sẽ nhanh chóng bị tiếng xe chạy làm cho bại lộ thân phận."
Tiếng gió, tiếng xe sẽ lẫn vào âm điện thoại, tôi nghe sẽ biết ngay nên nó cẩn thận chỉ nhắn tin, mà nó nào hay biết, chính cái hành động này đã là manh mối giúp tôi lật tẩy thằng khốn nạn này.
"Trong đây chắc hẳn lưu giữ tin nhắn mày nhắn cho tao. Ngoan ngoãn mà mỡ ra, không thì..."
Tôi cầm điện thoại đưa ra tay nó để nhận vân tay, tôi phát hiện tên này không cài mở khóa bằng mặt. Nó cố tình nhấn sai năm lần, khiến cho cả điện thoại xóa bộ nhớ. Tôi cầm cái điện thoại đen thui trên tay mà mắt trợn trắng, tức giận đá vào bụng của nó. Bằng chứng duy nhất tôi có đã bị xóa, hiện tại vốn chỉ là suy luận của tôi, nếu có chỗ nào sai sót, tội giam giữ người bất hợp pháp là rất nặng đấy. Tôi đi qua đi lại suy nghĩ, thì trong đầu nảy ra một ý, chiều nay tôi có tiết học, nếu không có cuộc gọi nào đến tức thằng này chính là nó, vì bị tôi bắt mà chẳng gọi được. Còn nếu có thì... không đâu, suy luận của tôi rất chính xác, không sai được.
Tôi đá tên này cho nằm sang một bên, tạm thời chưa xác định được danh tính hắn. Tôi lục lọi trong túi thì chỉ thấy tiền chứ không có giấy tờ gì. Tôi ngồi bẹp xuống ghế, đợi tiết học chiều này, mắt đăm chiêu nhìn cái người bị tôi trói siết nằm trên sàn kia, anh ta đang phát ra từng tiếng ưm ưm nhưng, tôi mặc kệ.
Buổi tối nhanh chóng đến, tôi cắt phựt dây trên người mình, lấy cái phích ra quăng vào bọc rác. Tôi giật hết 12 camera trên tường xuống đập bể lần lượt từng cái, lấy kìm phá khóa, mở vali ra rồi mặc một cái quần đá banh vào. Tôi dẫn xe của anh giao hàng vào phòng mình, tháo cái rổ lớn ở yên xe ra. Vaod lúc rôi định quăng hết rác và mấy thùng hàng vào trong rổ xong mang bỏ thì nhìn lại anh chàng bị tôi trói ở trong góc nhà, tôi bổng có suy nghĩ. Tôi cầm cây kéo quơ quơ đi lại chỗ anh ta:
"Chiều nay có tiết học của tao nhưng nó lại không gọi đến... ái chà..." - Tôi quơ chiếc kéo rồi chỉa thẳng vào mặt anh ta. - "Vì nó đã bị tao bắt được rồi còn đâu, haha."
Tôi lấy cái sịp khỏi miệng nó, định nghe xem nó nói gì thì chỉ toàn những tiếng chửi xáo rỗng, tôi quyết định nhét lại. Tôi tháo cái mũ bảo hiểm của nó ra, bất ngờ đập vào mặt tôi là một cái đầu bóng lưỡng. Trong lòng tôi bỗng có suy đoán...
"Đừng nói với tao, mày cũng là..."
Tôi giật áo khoác màu xanh của nó cuốn ra đằng sau, hai chân của nó bỗng đạp lấy tôi. Tôi chỉa thẳng cây kéo vào đáy quần nó.
"Mày cứ đạp đi rồi tao cho mày làm thái giám!"
Có vẻ như nó sợ nên chân yên tỉnh lại. Tôi dùng kéo cắt nát cái áo thun của nó, hiện ra rõ trước mắt tôi là hai bên nách nó nhẫn nhụi, không một cọng lông. Tôi vội xuống tháo cúc quần tây của nó, kéo quần ngoài và quần nhỏ xuống đầu gối, đập vào mắt tôi là cảnh tượng tôi đoán trước được. Tôi đứng dậy, nổi điên mà đá một cú thật mạnh vào háng nó, nó "ứ" lên đau đớn rồi nằm cuộn tròn lại, hai chân kẹp lấy thứ ấy. Tôi vẫn chưa hết giận, lột phăng quần nó, banh hai chân nó ra.
"Đụ má, một đứa Slave như mày mà cũng dám làm Boss hành tao mấy ngày qua? Điên thật chứ, con cặc chụi lông này của mày sẽ cương được khi làm Boss à? Má nó, mày dám chơi tao?"
Tôi đá một cú nữa vào háng nó, lần này nó hết cuộn người vì bị tôi nắm lấy hai chân, nó đau đến ưỡn ngực. Tôi lấy một chân đạp từ từ.
"Mấy ngày nay tao tưởng có thằng nào làm Boss xong rảnh rồi quá dắt tao. Ai ngờ là thằng ẻo lả như mày? Ốm yếu mà còn đòi ra gió nè con."
Lúc đó, tôi không hề phát hiện rằng trong lời nói của mình mang theo sự mong đợi với một chủ nhân mạnh mẽ nên đã tức giận khi đối diện sự thật. Tôi đặt chân nghiền buồi thằng đó đến khi nước mắt sinh lý của nó chảy ra thì dừng, tôi buông thỏng chân nó xuống, trong lúc nó cuộn người thì tôi bắt đầu suy nghĩ.
Cục tức này nuốt không trôi! Nếu tôi cứ thả nó đi như vậy thì khác nào mấy ngày qua thứ nhục nhã tôi chịu chỉ là mây gió? Xứng đáng sao? Tôi lấy chiếc bóp đen đặt trên bàn, đây là bóp của nó, tôi lật tới lật lui vẫn không có chứng minh thư hay giấy tờ gì. Tôi quay sang, nhìn nó còn ứa nước mắt, tôi giật cái sịp ra hỏi:
"Những đoạn phim màu quay được để đâu?"
"Thằng chó, vì sao tao phải nói chuyện với con súc vật như mày?"
Nó trả lời tôi với thái độ như thế đó, và tôi cho nó ăn đủ 10 cú đá vào bụng khiến nó ói ra. Tôi gãi trái cổ đang bị siết bởi dây trên cổ nó, cười ôn hòa nói với nó:
"Hình như mày chưa hiểu tình thế hiện tại thì phải?"
Nó cong người, đầu vẫn cố ngẩng nhìn tôi:
"Súc... sinh..., tao là... ông nội mày... mày chỉ xứng quỳ dưới tao... khụ khụ..."
Ái chà, còn cứng lắm. Thế là tôi chuyển từ bụng nó sang đánh vào cậu nhỏ nó, không nương chân liền 5 cái. Nó ói ra tiếp, cậu nhỏ của nó cũng đái ra luôn, đầy sàn luôn, eo.
"Mày... mày... ngừng lại..."
Dịu hơn rồi này, thôi nói tục rồi này, nhưng tôi nghĩ nó còn ngoan cố lắm. Tôi ngồi xuống vỗ vỗ mặt nó.
"Giờ ông nội đã sẵn sàng nói cho cháu trai nghe chưa?"
Tôi dè bỉu nó, cầm cậu nhỉ mềm oặt của nó xoay xoay. Nó mím môi, rồi nhả ra 2 chữ:
"Điện thoại."
Nó thấy mặt tôi nhăn lại, vội bổ sung:
"Xóa toàn... bộ lúc nãy rồi."
"Thật không?"
Tôi giả vờ đứng lên thì nó lia lịa gật đầu, sợ tới như này, có vẻ nói thật. Sao nó lưu có một thiết bị ý nhờ? Tôi lại đánh giá cao chỉ số thông minh của thằng này quá.
Tôi lại nói với nó: "Giấy tờ tùy thân của mày đâu?"
Chân nó giãn ra vì bớt đau nhưng giọng vẫn run lắm:"Quên... quên mang..."
Tôi tát nó một cái, cầm lấy cậu nhỏ tím tái của nó rồi nói:"Tao nhớ mày nói với tao là, vật nuôi nói dối sẽ bị phạt rất nặng, thật không nhỉ? Tao muốn kiểm chứng"
Nói xong, tôi làm tư thế đứng lên, nó sợ hãi lắc đầu:
"Không... không... bị... đốt..."
"À." - Tôi mỉm cười đầy ẩn ý. - "Thằng chó thấp kém như mày mà còn có ý nghĩ chơi tao? Đụ má, lo an phận làm Slave của mày đi, mắc cái lồn gì mà quậy tao? Thời nay kiếm Boss khó khăn nên tự đi làm Boss hay gì? Còn không nhìn lại mình trước? Mày xứng sao?"
Tôi tức giận dùng kéo cắt phăng đi áo khoác và áo thun nó luôn cho đỡ vướng, khỏi cởi trói cho nó để lột ra. Tiếp đó, tôi nhét cái sịp trắng vào miệng nó lại, lật người nó cho nó chổng mông lên.
"Này thì hành đít tao mấy ngày nay."
Tôi lấy phích cắm số 5, cái loại to nhất và dài nhất ấy, có hình dạng cậu bé 20cm gân guốc. Lần này tao cho mày đổ máu luôn, tôi suy nghĩ, không hề bôi trơn mà đẩy vào lỗ đít nó.
"Ư..."
Điều tôi không ngờ là thằng dâm con này nuốt cái thứ này nhẹ te luôn. Má, nó bôi trơn trước khi đến đây à? Hay cái lỗ đít lỏng quá nên vào dễ ẹt luôn? Tôi trố mắt nhìn, tức quá, tôi dùng chân đạp một cái cho cặc giả vào sâu hơn, nhìn thấy biểu cảm đau đơn của nó, tôi hài lòng gật đầu. Nhưng như vậy là chưa đủ. Tôi vớ lấy mấy cuộn dây còn sót trong thùng hàng rồi dắt nó ra ngoài.
Dãy trọ tôi có hành lang trải dài trước phòng, ngân cách với bên ngoài là các cột đứng cùng bậc đá, nói nôm na thì như mấy trường thời cấp 3 ấy. Tôi lôi nó ra:
"Đứng im cho tao."
Tôi ra lệnh nó, khi nó đứng thẳng, tôi quấn người nó vào cột. Giờ nó chả khác gì mấy thằng trộm chó dưới quê, bị bắt được thì bị lột truồng ra trói vào cột, tôi trói siết nó, thắt các nút thật chặt. Nó có lẽ biết tôi định làm gì nên mở to mắt nhìn tôi, cầu xin tao sao? Muôn rồi.
Tôi chạy ra ngoài sân mang hết đồ vào, trong số đó có cái quần sịp đen dính tinh nước tiểu mấy ngày chưa giặt, tôi đội lên đầu nó, vỗ vào hai bên má nó:
"Ở ngoài đây một đêm để tao suy nghĩ cách xử mày. Yên tâm, hẻm này giờ còn mỗi tao thôi. Nhưng nếu xui thì, ráng chịu nhé con."
Nó trố mắt nhìn tôi, thân hình trần truồng bị trói siết vào cột, đầu đội sịp đen, miệng ngậm sịp trắng, lỗ nhỏ mang con cặc 20cm còn con cặc thật trụi lông thì đau quá chưa thể phục hồi, nó lâc người vùng vẫy giữa các đường dây. Tôi liếc nhìn nó một cái rồi xoay người vào phòng, trước khi đóng cửa phòng, tôi nhìn ra ngoài nói một câu:
"Chúc ngủ ngon nhé Ngài, Chủ nhân của em."
Cánh cửa khép lại, che đi nụ cười thỏa mãn, và chặn lại sự tức giận giữa đêm khuya.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét