1.
Tôi tên Lâm Thành An, năm nay 26 tuổi, tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại xuất sắc và ngay lập tức có được công việc ưng ý. Tuy là con nuôi nhưng cha mẹ cùng em trai rất yêu thương tôi, ấy vậy tôi lại có nhiều bí mật che giấu họ. Tuy nhiên, mọi chuyện đã được phơi bày sau cái chết của cha mẹ nuôi, tôi trở thành nô lệ cho em trai nuôi của mình.
Sau khi hết giãn cách, tôi được ông chủ dẫn đi đổi tên là Lâm Khuyển Đực. Người làm ở phòng đó nhìn tôi với đôi mắt không tin được, ừ thì có ai sẽ đổi tên mình thành Chó Đực đâu chứ? Tiếp theo là một loạt giấy tờ được làm lại, từ căn cước công dân cho đến bảo hiểm, chúng tôi còn trình đơn lên tòa án xin cho ông chủ trở thành người giám hộ của tôi với lý do tôi mất khả năng hành vi dân sự. Bằng một vài mối quan hệ, cuộc đời tôi được cậu nắm trong tay.
Từ khi có lệnh từ Tòa án, tôi chính thức được tái sinh thành một súc vật có lớp da cao su. Một lượng tinh trùng của tôi được lưu trong ngân hàng tinh trùng, còn bản thân tôi thì dần được ông chủ triệt sản tự nhiên. Ông chủ bảo tôi, trong nhà này cần một con chó cái, và tôi nghĩ tôi sẽ trở thành như vậy không lâu nữa.
2.
Ông chủ và cậu chủ ở bên nhau, hai người vừa là mối quan hệ chủ - nô, vừa là người yêu của nhau. Trong những năm tháng đại học, gia đình cậu chủ đã nghĩ ông chủ là bạn rất thân của con trai mình nên cho phép cậu chủ dọn qua nhà ông chủ ở. Mỗi lần người thân cậu chủ lên thăm, ông chủ và cậu chủ sẽ chuyển qua một căn hộ nằm ở trung tâm thành phố, diễn vai bạn tốt vô cùng thật.
Khác với tôi, được bổ sung nhiều Hormone nữ để dẫn đến việc làm tiêu biến khả năng thụ thai của tinh trùng, ông chủ tăng cường khả năng sinh lý phái mạnh cho cậu chủ rất nhiều. Ban đầu cậu chủ chỉ đơn giản là rỉ nhờn khi vô tình con cặc chạm vào vải quần, qua vài năm thì trong đầu dần suy nghĩ nứng sản, hành động không khác gì con chó đực hứng tình. Nếu tôi khi nứng muốn bị đâm thì cậu chủ ngược lại, không muốn bị đâm chút nào, và đó là sự thích thú của ông chủ. Ông chủ thích chinh phục, biến cậu chủ thành sắt thép và bắt đầu tu luyện từ từ.
3.
Tốt nghiệp đại học xong, ông chủ thừa kế tập đoàn cùng số tài sản của cha mẹ nuôi, cậu chủ bắt đầu sự nghiệp của mình, còn tôi thì làm những công việc từ xa. Tiền bạc của tôi và cậu chủ đều do ông chủ nắm giữ, nhưng cậu chủ khác tôi một chỗ, cậu được dùng tiền bao nhiêu thì dùng dưới sự cho phép của ông chủ, còn tôi thì không thể đọng đến một xu.
Tôi mặc bộ đồ da này đã hai năm trời, mỗi cuối tuần cậu chủ sẽ cởi nó ra và đưa tôi đi phơi nắng để tránh cho tôi thiếu đi sức sống. Sử dụng hormone nữ hai năm liền khiến cơ thể tôi có nhiều thay đổi, cơ bắp rèn luyện trong hai năm này không cứng cáp như cậu chủ mà trở nên mềm mại, đầu vú dần hồng hào. Triệt lông không phải có tác dụng vĩnh viễn nhưng tôi cảm thấy lông những chỗ nhạy cảm của tôi mọc lên rất chậm so với trước. Tinh trùng của tôi không còn đặc như những năm trước, tôi bắt đầu suy nghĩ năm 46 tuổi tôi sẽ như nào.
4.
Hai năm sau, khi ông chủ và cậu chủ 24 tuổi, tôi 30, đã bốn năm kể từ lúc tôi làm nô lệ thì một ngày nọ, một người đàn ông trung niên đột nhiên liên lạc với ông chủ, bảo rằng ông ấy là cha ruột của tôi.
Cha tôi tên Nguyễn Việt Khánh, 50 tuổi, hiện tại đang là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của một tập đoàn về đồ gia dụng, quy mô cũng gần như bằng tập đoàn công nghệ của ông chủ. Ông để trợ lý cùng lái xe đợi mình ở ngoài, mặc bộ đồ tây nhã nhặn, khí chất người giàu toát lên từ từng cử chỉ của ông.
Chuyện là năm ấy, khi tôi vừa sinh ra thì cha tôi cùng mẹ tôi rất nghèo, không thể nào nuôi nổi tôi, trong khi mẹ tôi mất ngay khi vừa sinh tôi ra, chịu cú sốc như thế cha tôi càng không muốn nuôi đứa con này. Về sau, sau khi cưới vợ mới, ông lập nghiệp từ gia sản nhà vợ, dần dần phát đạt, đến lúc vợ thứ hai của ông mất đi thì ông bắt đầu hoài niệm về đứa con mình khi xưa đã bỏ rơi ở cô nhi viện.
Sau bao nhiêu năm, tôi lần đầu tiên được mặc đồ bình thường để nói chuyện với cha mình. Thật ra, tôi chẳng có cảm giác gì về ông cả. So với người cha ruột này, cha mẹ nuôi đã mất từ lâu trở thành đáng sinh thành trong tôi. Nên tôi chẳng có cảm xúc gì lắm khi tự tay dâng chen trà có thuốc mê lên cho ông.
5.
Trên đời này sẽ có người con nào tiếp tay cho kẻ khác biến cha mình thành nô lệ không? Chắc có mình tôi thôi. Cha tôi bị tôi chuốc thuốc, sau khi lột bỏ bộ đồ tây, một cơ thể không có bụng bia hiện ra trước mắt.
Những ngày sau đó, lấy cớ là ở nhà con trai sau bao năm xa cách, cha được ông chủ "mời" ở lại làm "khách". Ông chủ đưa cha tôi vào khuôn khổ huấn luyện, tuy rất cứng đầu nhưng sau gần một tuần liên lạc bị dạy dỗ ngày đêm thay phiên bởi ông chủ cùng cậu chủ, cha nhìn tôi bằng đôi mắt tan vỡ, sủa lên hai tiếng:"Gâu gâu".
Nhưng mà, dù sao cha tôi cũng là, à không, chó Khánh cũng là chủ tịch của một tập đoàn, không thể vắng mặt quá lâu được nên sau một tuần "nghỉ dưỡng", ông vẫn phải trở về công ty.
Mặc lại bộ đồ tây, chẳng ai biết người doanh nhân thành đạt này đang đeo một cái khóa cặc sáng bóng với đường dây đỏ chi chít cùng một quả trứng đang rung điên cuồng. Người trợ lý đợi sẵn ngoài xe, chó Khánh run chân từ từ bước khỏi căn nhà ác mộng, tôi biết ông còn chống cự rất nhiều nhưng biết làm sao được, một số tài liệu gây bất lợi cho ông đã nằm gọn trong tay ông chủ.
6.
Thông qua chó Khánh, tôi biết thì ra tôi có một người em trai cùng cha khác mẹ, hiện tại đang làm Tổng giảm đốc tập đoàn, 27 tuổi, tên Nguyễn Việt Quốc.
Việt Quốc thừa hưởng toàn bộ tính cách và ngoại hình của Khánh. Đẹp trai, thông minh quyết đoán và còn rất là nhạy bén, tất nhiên có luôn cái tính cơ hội của cha em ấy. Quốc rất nhanh phát hiện chó Khánh khác thường, sau khi biết chân tướng thì đến đàm phán cùng chúng tôi.
Tôi nghĩ Quốc sẽ đàm phán điều kiện cứu cha, nhưng không, em ấy lại ra điều kiện để ông chủ mua đứt chó Khánh, không biết phước phận thế nào mà có hai thằng con quá là cực phẩm. Và ông chủ đã có thêm con chó mới, nó tên là Quốc.
Hai cha con Khánh chuyển từ căn biệt thự ngoại ô vào căn phòng tối đen nhà cậu chủ, bắt đầu quãng đời làm nô lệ cùng với tôi.
7.
Khi cậu chủ 27 tuổi, trong nhà bắt đầu hối cậu kết hôn. Hôm cậu chủ cử hành hôn lễ, ông chủ cho ba cha con tôi làm phụ rể cho cậu chủ. Ông chủ chuẩn bị cho chúng tôi rất kĩ càng. Mỗi người một bộ đồ tây màu trắng, một cuộn dây màu đen, một cặp kẹp vú, một cái khóa cặc cỡ nhỏ, một cái đuôi chó làm cộm đáy quần và một viên thuốc duy trì con nứng suốt buổi lễ.
Người cậu chủ cưới là một cô gái có vẻ ngoài hiền hậu, nhưng sâu bên trong nội tâm là kẻ cực kỳ đen tối, cô ấy là bạn thân của ông chủ. Nói đến đây thì có thể hiểu, ông chủ cho phép cậu chủ một cái giấy kết hôn giả, dù sao người nhà cậu chủ ở quê cổ hủ, sao mà chấp nhận con trai mình yêu đàn ông chứ?
Nhưng mà, sau đó ông chủ đã phải tức điên lên vì cô dâu trong ngày cưới của mình, rủ 10 người đàn ông hãm hiếp người chồng ngay đêm tân hôn. Vì ông chủ khó mà trách tội lên đầu cô gái này nên trong vòng 5 năm tiếp theo, 10 người đàn ông kia lần lượt trở thành nô lệ dưới tay ông chủ.
Từ con nhà quyền thế đến con nhà khá giả, su 5 năm đều trở thành 10 con chó chuẩn mực. Nhưng có một điều tôi không nghĩ là trùng hợp, 10 con chó này đều là người yêu cũ của cô bạn kia, đúng là không gì cay độc bằng lòng dạ đàn bà.
8.
Số lượng chó dưới chân ông chủ ngày càng nhiều, tính luôn sau khi ông chủ 37 tuổi thì đã sở hữu 25 con chó đực, tính luôn cha con tôi cùng cậu chủ thì là 29. Số lượng nhiều như thế cũng thể hiện ông chủ yêu cậu chủ rất nhiều, vì đa phần người trở thành nô lệ đều từng gây chuyện với cậu chủ. Để quán lý dễ dàng, ông chủ đã xăm kí hiệu lên chúng, vị trí hình xăm nằm ở đầu cặc, một nơi mà vĩnh viễn chúng không thể xóa được.
Đàn chó này cũng không có quá xa lạ nhau, thường có một vòng quan hệ nhất định. Giống như cha con tôi, nếu một con chó có gia đình là cha, anh hoặc em trai thì cả nhà nó sẽ bị ông chủ dạy thành chó hết, còn nếu trong gia đình có phụ nữ thì chỉ duy nhất nó làm chó mà thôi, ông chủ của tôi không hứng thú đụng tay vào phụ nữ. Nên trong đống này, không ít nô lệ là bạn làm ăn của chó Khánh.
Hầu hết những con chó đều là người làm ăn lớn, nên sẽ luôn có trợ lý sinh hoạt, và ông chủ sẽ phân bổ trợ lý sinh hoạt cho từng con, giúp chúng sinh hoạt một cách đúng đắn. Trong số những con chó này, có con độc thân, có con có vợ con, có con có người yêu đồng giới, đầy đủ thể loại, nhưng dù đời sống bên ngoài có hào nhoáng, có hạnh phúc mĩ mãn ra sao thì trong bóng tối, chúng vẫn là những nô lệ bị ông chủ đưa đi bán dâm chẳng khác gì lũ bần hèn.
9.
Cũng vào năm ông chủ và cậu chủ 37 tuổi, tôi 43 tuổi, cậu chủ "chính thức" ly hôn với cô gái nọ, quyền "nuôi con" thuốc về cậu chủ.
Ông chủ là người có tư tưởng độc chiếm nên sao có thể để cậu chủ quan hệ với người khác? Hai đứa con này là do ông chủ dùng tinh trùng cậu chủ với kỹ thuật tiên tiến tạo nên. Ông chủ là người theo tư tưởng, dù thế nào cũng phải có đời sau. Nên không ngoại trừ cậu chủ, tôi, Quốc, và các con chó khác, dù muốn hay không cũng đều phải lưu giữ tinh trùng tạo ra con cái. Chúng được nuôi dưỡng bởi bảo mẫu, chúng tôi mỗi tháng được đi thăm chúng một lần.
Trừ cậu chủ ra thì số nô lệ còn lại đều được ông chủ dùng các phương pháp triệt sản tự nhiên, từ người đàn ông khỏe mạnh dần nhận được kết quả vô sinh. Sau khi triệt sản xong, trừ cậu chủ và cha con tôi, ông chủ sẽ mang những nô lệ này đi đấu giá.
Ông chủ thấy mình vẫn nên thu nạp nô lệ mới hơn là giữ đống cũ, nên số chó dần được mang ra chợ đen bán ngày càng nhiều. Ông chủ ngày càng vang danh "Kẻ buôn nô lệ quý tộc", từ chất lượng đến gia thế đứng sau, phải nói nô lệ trong tay ông chủ là miễn chê.
Sau này, nhiều người có quyền muốn trở thành chó cho ông chủ nhưng rất tiếc, ông chủ chỉ thích bắt ép, không thích tự nguyện. Ngược lại, những nhà quyền thế không biết thân biết phận đi một bước cảnh cáo ông chủ hành động cẩn thận thì, không bao lâu sau đều trở thành nô lệ trên sàn đấu giá.
10.
Cậu chủ dần có sự nghiệp trong tay, tuy nhỏ hơn tập đoàn ông chủ rất nhiều, nhưng cậu luôn cố gắng để sánh đôi với người đàn ông của mình. Trừ khoảng tiền lo cho cha mẹ dưới quê, cậu chủ dâng hiến tất cả cho ông chủ.
Tuy đều là nô lệ, nhưng đãi ngộ ở cấp bậc là người yêu của cậu chủ chắc chắn khác hẳn chúng tôi. Cậu được nuôi như nô lệ trong nhà nhưng song song đó là sự cưng chiều không giới hạn của ông chủ. Cha mẹ cậu dần chấp nhận con mình thích đàn ông bởi hội chứng tâm lý di chấn sau ly hôn mà ông chủ bịa ra.
Khác với ông chủ càng trưởng thành càng có vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm túc, cậu chủ gần 40 lại càng phát triển nhan sắc theo hướng đẹp đến bức người. Có thể là do ông chủ chăm cậu quá kỹ, cậu chủ càng ngày càng chói sáng đến khó tin, cậu đúng là niềm kiêu hãnh của ông chủ.
11.
Năm ông chủ 40, tôi đã 46 tuổi, như lời hứa 20 năm trước, ông chủ thả tự do cho tôi. Tôi dẫn chó Khánh cùng Quốc rời khỏi ngôi nhà chúng tôi đã làm nô lệ ngần ấy năm.
Phải nói là ông chủ nuôi nô lệ rất tốt, không có được phúc lợi như cậu chủ nhưng nô lệ ông chủ nuôi đều dần trở nên ổn hơn. Quốc và tôi đã gần 50 nhưng nhìn cứ như 35 tuổi, chó Khánh nay 66 nhìn chả khác mấy hồi 16 năm trước, khi chúng tôi lần đầu gặp nhau. Chỉ khác biệt ở chỗ, con chó già này đã bị thiến dái.
Những nô lệ được ông chủ giữ qua độ tuổi 65 thì đều sẽ được thiến vì khả năng sinh dục cũng chẳng còn nữa, giữ lại làm gì. Giống như triệt sản tự nhiên, sau khi thiến xong, ông chủ sẽ mang đi bán, riêng chó Khánh thì ông chủ cho phép ba cha con tôi tự do.
Nưc cười thay, sau ngần ấy năm làm nô lệ, chúng tôi chẳng thể trở về lối sống bình thường nữa. Ngày đầu tiên sau khi được thả, tôi và Quốc mặc lại quần lót đã hơn chục năm không mặc, vậy mà chưa làm gì cả, chúng tôi đã bắn tinh ồ ạt lên sịp mình chỉ vì không mang khóa cặc. Sau vài ngày đi làm, Quốc bảo tôi đít nó cảm thấy thiếu thốn quá, nó không thể tập trung làm việc được. Bình thường nó sẽ bị nhét đồ chơi vào, nhưng nay chả có, nó không quen. Khi mặc sơ mi, lớp vải sẽ chạm vào khuyên vú của nó, không có khuyên, nó thật sự không quen. Nó thay đổi bạn gái liên tục, cuối cùng ý niệm trong đầu toàn là muốn bạn gái có con cặc đâm mình. Nhưng đến lúc nó quen bạn trai rồi thì lại thấy, bạn trai không đủ mạnh bạo, không phải điều nó cần.
Tôi còn chẳng dám nói với nó là, cái tên Lâm Khuyển Đực anh còn chưa đổi, cái bảng tên Lâm Thành An trên bàn làm việc chỉ là để khè người. Những hôm mặc quần tây đen thì đỡ, nhưng hôm mặc quần sáng màu thì tôi còn phải mặc băng vệ sinh của phụ nữ vì phía dưới quá nhạy cảm, cứ đụng dính cái gì là nó lại bắn ra ào ạt, tôi nói không nên lời.
Mặt khác, cha tôi cũng chẳng khá hơn, bước vào độ tuổi nghỉ hưu, ông giao lưu các trò chơi của giới nhà giàu nhưng lúc nào về nhà, ông đều cầu xin hai anh em tôi đụ ông. May mà con của chúng tôi được nuôi ở chỗ khác, chứ tụi nó mà thấy ông nội mình dâm đãng như này lại chả sốc tận óc.
Chúng tôi mua những món đồ chơi kích tình về rồi hành hạ lẫn nhau, nhưng dù làm đến mức nào đi chăng nữa, cảm giác sung sướng nhiều năm đó đều không hề quay trở lại.
Qua hơn một năm hòa nhập lại cộng đồng, ba cha con tôi dần phát hiện, chúng tôi từ lâu đã không thể làm một con người bình thường nữa rồi.
12.
Ông chủ từ xưa đến nay luôn có một luật, không nhận những con chó tự nguyện làm chó, nên dù chúng tôi có năn nỉ van xin cỡ nào, ông chủ đều không muốn nhận lại chúng tôi.
Nhưng, luật lệ hà khắc cỡ nào thì sẽ luôn có lỗ hỏng. Lỗ hỏng này chính là cậu chủ. Cậu chủ đã xin cho chúng tôi sau khi thấy một năm cầu xin, vì tình nghĩa năm đó, cậu đã giúp tôi một tay.
Cậu chủ đã làm ông chủ mềm lòng nên ông chủ đưa ra điều kiện, nếu chúng tôi làm được ông sẽ nhận chúng tôi làm nô lệ lần nữa. Chính là tự tay thiến dái mình, tự tay nấu nó lên mà ăn. Nghe thật kinh khủng, dù Khánh đã bị thiến dái nhưng nghe xong vẫn trợn mắt. Ông chủ bảo, riêng chó Khánh thì phải thiến nốt con cặc tòng ngòng mà ăn. Nếu chấp nhận, chúng tôi sẽ được làm nô lệ của ông chủ.
Vì thế, vài ngày sau trên bàn ăn, trước mặt tôi và Quốc là hai quả trứng dái của chúng tôi được nấu chín, còn Khánh là một khúc thịt mềm oặt có rưới nước sốt.
Cảm giác nhai rộp rộp trong miệng khi đó, suốt đời này có lẽ tôi cũng sẽ không bao giờ quên được. Dưới chân bàn, ba vũng nước đái vàng khè từ từ lớn dần, ăn đến miếng cuối cùng, tôi đã chảy nước mắt sung sướng.
13.
Khi tôi 60 tuổi, ba cha con chúng tôi đều được thông báo là đã mất trong một vụ tai nạn, thật buồn cười là không biết người đến cúng bái có hay là ba cha con tôi đang bị trói banh háng dưới bàn tang lễ hay không. Sau đó, thế hệ sau của chúng tôi thừa kế tập đoàn và nối bước cha ông, trở thành nô lệ của cậu chủ.
Ông chủ thường chỉ huấn luyện những nô lệ có máu mặt, trưởng thành, còn dàn con cháu của nô lệ ông chủ thì sẽ được giao cho cậu chủ xử lý. Thế hệ nô lệ trước thì đa phần sẽ sinh sôi ra thế hệ nô lệ sau, nhưng mà, dù con của hai người đều biết sở thích của họ, tôi vẫn chưa biết các cậu chủ nhỏ sẽ có tiếp nối theo không.
Lúc nhìn lũ trẻ trần truồng bò dưới sàn này, tôi nghĩ, tư thế của chúng còn giỏi hơn chúng tôi hồi đó. Tôi tự hỏi, không biết chúng sau khi biết được mấy con chó mặc đồ da bò bằng bốn chi là cha và ông nội chúng thì sẽ như nào nhỉ? Tôi rất tò mò.
Nhờ kỹ thuật tiên tiến, chúng tôi được ông chủ mang đi phẩu thuật, từ một con người lành lặn giờ chỉ còn lại phần "con". Từ đi đứng bình thường thì lúc này tôi chỉ có thể di chuyển bằng cách bò bốn chi. Thanh âm chúng tôi được chỉnh sửa chỉ có thể phát ra tiếng gừ gừ, một vài chức năng cơ thể được thay đổi để chúng tôi có thể mặc đồ da quanh năm. Sau năm năm nữa có lẽ tôi và Quốc cũng giống như cha, bộ phận sinh dục bị cắt bỏ hoàn toàn, bước vào thời kì mới cho nô lệ.
Vào năm tôi 65 tuổi, ngày con cặc của mình chính thức bị thiến, một cái khuyên được xỏ ngay chỗ đó làm đánh dấu thì cậu chủ đã hỏi tôi rằng:
"Nếu mấy chục năm trước mày biết trước hôm nay sẽ thành ra thế này thì có phải khi đó mày sẽ lựa chọn cách khác tốt hơn rồi không?"
Đáp lại cậu chỉ là tiếng "gừ gừ", cậu xoa cái đầu được bọc bằng lớp da nhẫn bóng màu đen rồi sát khuẩn vết thương cho tôi.
Tôi muốn nói cho cậu biết đáp án nhưng quên mất mình đã không còn thể phát ra âm thanh, nên chỉ có thể là tiếng lòng.
Trên đời này vốn không có nếu như, mỗi lựa chọn chúng ta đưa ra thì đều phải có trách nhiệm với chính nó. Giả sử tôi quay về quá khứ đi thì khi ấy, tôi vẫn sẽ chọn con đường này. Vì sao à? Đơn giản thôi, vì lúc đó con đường này là lựa chọn thỏa đáng nhất của tôi. Con người chúng ta đều sẽ chọn những lựa chọn tốt nhất cho mình thì dù kết quả có ra sao, cớ gì phải hối hận khi mình đã dồn hết tâm sức?
Một cuộc đời luôn rất dài, lựa chọn sống ra sao là nằm trong bàn tay của bạn. Hãy nhớ rằng, bạn là phiên bản tốt nhất mà bạn trong quá khứ đã cố gắng trở thành. Nếu bạn đang cảm thấy bế tắc, hãy cứ tiếp tục bước đi về phía trước, cơ hội sẽ luôn tới với những kẻ không bao giờ biết từ bỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét