Tôi chẳng biết tôi đang làm gì nữa, những ngày qua làm cuộc đời tôi như một trò đùa. Nhiều luồng suy nghĩ xuất hiện trong đầu tôi, tôi không biết mình đang làm cái quái gì nữa.
"Tiếp theo, mời bạn Nguyên nói về..."
Máy ảnh mở lên, trước màn hình là một anh chàng mặc áo sơ mi trắng, kiểu tóc đầu đinh 3 phân đầy nam tính cùng nụ cười mê hoặc. Nhưng có lẽ ít ai mà biết được thân dưới không được soi đến là một bộ dáng vô cùng xấu hổ.
Đáng lẽ áo sơ mi trắng thì phải đi với quần dài, nhưng không. Hai chân gập lại lần lượt bị băng keo đen quấn quanh giống như đùi gà, cái cột cờ hùng dũng chịu chung số phận, bị băng keo đen quấn chặt. Không chỉ như thế, hai cọng dây quấn ở hai trứng bị móc vào hai đầu ngón chân cho kéo căng ra hết cỡ. Một thanh kim loại đâm sâu vào lỗ cậu nhỏ, cái cảm giác thông tiết niệu này laik phối hợp với ba quả trứng rung sau mông, còn gì sướng bằng nữa.
Tôi bắt đầu tiết học cuối tuần với tư thế như thế này đây. Bình thường thuyết trình tôi đã nói tệ lắm rồi, giờ càng tệ hơn lúc trước nữa. Tôi giờ đang ngồi bẹp dưới sàn, còn cậu chủ ngồi trên bàn học sát bên, phòng của cậu chủ vừa rộng vừa nhiều đồ, giống như bức hình mà chó Đực đã gửi tôi lúc trước, có một cái chuồng luôn.
"Sau phần này sẽ là..."
Tôi thuyết trình xong thì tắt máy ảnh đi, một bàn chân đặt lên đầu tôi, tôi biết ý mà làm nũng dưới chân cậu. Gần một tuần trôi qua, tôi đã hiểu ý mà phục vụ chủ nhân rồi.
Ở nhà sẽ không được tự quyết định mặc quần áo, đi ra ngoài thường sẽ mặc những đồ xấu hổ. Lấy ví dụ như tuần này tôi ra ngoài đi siêu thị mua thức ăn cùng cậu chủ. Tôi phải mặc đồ bơi một mảnh màu kem, cùng kiểu với bộ tôi cho chó Đực mặc tuần trước. Nhìn một thằng cơ bắp mặc đồ bơi như vậy xem có dị không? Tôi đã nhục đến độ ra nước nhờn muốn ướt luôn chỗ đó. Tôi đã hiểu cảm giác hôm trước tôi làm với chó Đực. Nhưng mà có lẽ tôi nhục hơn, tại màu kem muốn trùng màu da tôi thì khác gì tôi trần truồng, nên những lúc tới đông người thì cậu sẽ đưa tôi thêm cái quần đá banh mặc vào. Mặc thì mặc đấy mà cỡ quần ôm sát tôi luôn, lại còn màu trắng nên nước nhờn ướt từ háng thấm qua quần luôn, nhìn hơi bị rõ ràng. Lúc về tới nhà, cậu chủ vừa chạm tay vào là tôi bắn tinh ướt nhẹp khoảng đó, kết quả là bị phạt.
Tôi được "mời" ở nhà cậu chủ lâu dài, chủ trọ năn nỉ ở lại đi nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối, tôi cũng đâu có quyền chọn lựa đâu. Chó Đực chở hết đồ tôi qua đây và quăng hết vào kho, trừ những thứ cần thiết của tôi thôi. Tôi đã nghĩ mình sẽ bị tịch thu này nọ nhưng không có, những giấy tờ tiền bạc này nọ vẫn là của tôi, tôi không có mất gì cả, chìa khóa kho giữ đồ được xỏ vào lắc chân cho tôi đeo, cơ bản là tự nguyện thôi.
Ở đây đã vài ngày, tôi thấy khá thoải mái luôn, hoặc có lẽ đây là bản tính của tôi trỗi dậy. Mang khóa, đeo vòng cổ, đeo đuôi và phải bò bốn chi rất dễ dàng để tôi tiếp nhận. Về phần ăn uống, khác với chó đực phải ăn thức ăn chó, đồ ăn thừa suốt ngày, tôi được ăn hai bữa đồ ăn đầy đủ dưỡng chất để duy trì cơ bắp và một bữa ăn cho chó. Các bữa ăn xen giữa mới làm tôi lo ngại, thường là ăn phân. Đến giờ tôi vẫn chưa ăn hết một cục, chỉ là bị thải đầy mặt và chó Đực tới liếm hết dùm tôi.
Nói đến chó Đực ấy à, tôi thấy hơi bị giỏi. Nó không phải sinh viên mà đã tốt nghiệp rồi, thậm chí đã đi làm bốn năm. Chẳng qua bao lâu mà leo đến trưởng ban thì biết cỡ nào, tự lập, không dựa vào công ty gia đình. Nhưng từ khi nó làm nô lệ, quỹ thời gian của nó đã có thêm tìm kiếm việc làm mới. Mỗi lần sơ yếu lý lịch của nó được đậu đến vòng phỏng vấn, các ứng viên phỏng vấn trực tuyến khác ăn mặc bình thường, còn nó thì đeo mặt nạ, trần truồng phô dâm. Má, vậy mà cậu chủ cũng nghĩ ra được. Sao tôi nghi không sớm thì muộn danh tính của nó thế nào cũng lộ thôi.
Nhiều lần tôi muốn hỏi Hạo rằng, sao có thể đối xử với anh mình như vậy? Nhưng tôi không dám, bởi tôi đặt tôi vào hoàn cảnh của chó Đực ấy thì tôi cứ nứng, lấy tư cách gì trách cậu chủ?
Khi tôi xoay mặt qua trái thì đập vào mắt là bờ mông đỏ chót cùng trứng dái sưng to của chó Đực. Nó bây giờ đang được làm ghế cho cậu ngồi học, nhìn thân hình nó mảnh vậy thôi chứ khỏe lắm. Hôm tôi đánh nó ấy, là do nó giả vờ thôi, nó thừa sức húc tôi luôn con được.
Nó trần truồng trong tư thế bò, cặp trứng dái bị kẹp gỗ kẹp ra đằng sau đùi, hậu môn bị nhét trứng rung như tôi, chân tay có đeo vòng da. Hai vú bị kẹp, một cái kẹp thứ ba được kẹp vào phần da ở đầu khấc. Cái mông bị cậu vỗ đến đỏ chót lên, tôi nuốt nước bọt ực một cái.
"Mày thèm được giống nó?"
Là tiếng cậu chủ, tôi ngước mắt lên nhìn. Hôm nay cậu mặc áo thun ba lỗ cùng quần thể thao, nhìn mạnh mẽ nam tính làm sao.
"Gâu gâu."
Tôi sủa lên hai tiếng vừa to vừa vang, cậu chủ đưa mặt về tôi, tôi biết ý mà há miệng ra, một chút nước bọt chảy tọt thẳng vào. Ực một cái, tôi nuốt nó xuống nhẹ hều.
Ban đầu khi tôi bị cậu khống chế bằng cách nhắn tin, tôi rất khó chịu nhưng trong mình lại rất sướng. Đến lúc tôi nhìn thấy chó Đực, tôi có sưi thất vọng nhẹ vì tưởng đấy là cậu chủ thì tôi biết, khi ngày hôm nay có tới, tôi phải chấp nhận bản chất, thôi diễn trò kháng cự nhảm nhí đi. Nhưng nếu đôi khi kháng cự chút ít thì tôi sẽ được cậu phạt, những hình phạt làm tôi nứng luôn.
Vài ngày tiếp theo, tôi chuyển từ chỗ phòng giam đen tối tới chiếc chuồng trong phòng cậu chủ. Cậu chủ trở thành huấn luyện viên cho tôi, cho tôi tập gym săn chắc hơn nữa. Thức ăn của tôi được chỉnh theo thực đơn dinh dưỡng, tôi đã thuần thục uống nước tiểu rồi nhưng trình độ ăn phân vẫn còn kém lắm.
Vì là dịch bệnh nên số lần đi ra ngoài cũng ít, tôi đoán nếu không phải vậy có khi cậu chủ dắt tôi phô dâm dữ lắm rồi. Còn nhớ lúc gần đây tôi đi chích thuốc, phải nói là cực kỳ kích thích.
Lúc cậu chủ chở chó Đực đi chích xong về, tôi còn tội nghiệp cho nó lắm. Nó ngồi sau yên cậu mà mặc một cái áo khoác cùng quần đá banh màu trắng, mà hôm đó cố tình lại mưa lâm râm, rốt cuộc nhìn nó chả khác gì vải xuyên thấu, nghĩ đến cảnh nó ngồi để chích thuốc mà thấy thương rồi. Nhưng sau đó rất nhanh, tôi thấy so với tôi, nó chả là gì.
Tôi ngồi xuống ghế cho cô y tá chích, chích một cái rút ra. Tôi không đau nhưng cái thứ ấy của tôu ngẩng đầu. Tôi lụi cụi chạy ra gặp cậu chủ. Nếu nhìn từ xa, mọi người có thể thấy tôi mặc một cái áo khoác cụt tay dài qua háng cùng cái quần thun ngắn trên đầu gối. Ấy vậy, đó chỉ là ánh trăng lừa dối. Tôi chỉ mặc áo khoác mà thôi, chẳng có quần nào cả, đó là ống quần được cắt rồi dán vào đuôi áo khoác lộ ra bên ngoài như tôi có mặc quần. Mỏe dây kéo, bên trong là sợi dây đỏ quấn chặt ngực, hai cái kẹp vú, cùng một con cặc cương cứng vì nhịn đái, chưa kể sau đít lại có một thứ khá khó nói. Tôi lên xe theo cậu về mà phải kéo áo mở toang ra, có trạm có người mới được kéo lên. Cơn buồn tiểu của tôi đã không thể nhịn đến nhà mà nó đã trào ra trên xe, tôi đái đầy yên xe, may là không ướt người cậu chủ.
Sau đó là ba ngày yên bình của tôi, vì chích thuốc xong thì chúng tôi tránh vận động mạnh. Và rồi, tuần học mới đến, tiết học mới bắt đầu, nhưng tình cảnh nay đã khác xưa rất nhiều.
"Ngồi lên."
"Dạ."
Tôi bò vào lòng một người đàn ông, từ từ cho cậu nhỏ của người nọ vào sâu bên trong mình. Cậu chủ nhỏ lớn dần trong người tôi trong khi cái thứ của tôi phải chịu số phận bị khóa siết trong lồng.
Mặc kệ lớp học đang ở trước mắt, giảng viên đang giảng bài gì, hai đùi tôi nhấp lên xuống cho cậu chủ vào ra bên trong tôi. Trán tôi đổ đầy mồ hôi, thở hộc hộc. Thứ kia càng lúc càng sâu, đâm muốn nát trong tôi. Cậu còn tăng thêm vài cú thúc cực sâu, tôi rên lên sung sướng.
Khi gần đến cao trào, cậu bỗng buông tay ở núm vú tôi ra mà ôm đầu tôi quay ngang, cậu đặt một nụ hôn lên môi tôi, hôn tới độ tôi thiếu hơi thở, một nụ hôn mãnh liệt triền miên.
"Tao yêu mày."
"A...a..."
Sau nụ hôn đó, cậu giữ chặt người tôi mà ra sức thúc, chết tôi mất.
"A...a...a... con... cũng... yêu... cậu... chủ..."
Phát ra từng chữ vô cùng khó khăn, nó còn pha lẫn với tiếng động vào ra phía dưới của tôi. Hai tay tôi xoa lấy núm vú trong khi cậu chủ nắm lấy eo tôi mà thúc vào.
"A...a...a..."
Nỗi nhục lớn nhất của đàn ông là gì? Bị thằng đàn ông khác ôm lấy mà đụ? Tôi nghĩ đấy là bình thường, chỗ ấy có ra thì sẽ có vào, tạo hóa không tạo ra vật nào là dư thừa, mỗi thứ đều có sự sắp đặt của nó. Theo tôi thì, nỗi nhục lớn nhất của đàn ông sẽ ra, xuất tinh khi cậu nhỏ bị khóa chặt. Tính khí nam tính nhất bị khóa chặt, bị đâm đến độ phải xuất tinh trong khóa, còn gì đáng hổ thẹn hơn? Thật may thay, tôi không phải đàn ông, tôi là một nô lệ.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng thử yêu đương với chủ nhân hoặc chơi bạo dâm với người yêu, nhưng với Hạo, tôi sẽ suy nghĩ lại. Tôi quyết định trở thành Nguyên Doggy của cậu chủ, một người yêu xứng tầm với cậu, vừa có thể nói "Em yêu anh", vừa có thể nói "Con yêu cậu".
"Chó yêu, mày sống với cậu cả đời thế nào?"
"Gâu gâu."
Mãi đến sau này tôi mới biết, trước khi tôi thích Hạo, Hạo đã dùng hình của tôi thủ dâm từ lâu rồi. Đáng tiếc khi đó vì quá tự ti ngoại hình, cậu chẳng dám tiếp xúc cùng tôi.
Nhưng vào lúc này, tôi cùng cậu trao nhau một nụ hôn ướt át hào quyện vào hơi thở của cả hai. Lớp học vừa kết thúc, Hạo bắn một luồng tinh ấm nóng lấp đầy bụng dưới của tôi, đánh dấu tôi là của cậu, mà cậu nhỏ của tôi cũng bắn lần nữa trong cái khóa sáng lấp lánh, tỏ ý tôi đồng thuận với cậu chủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét