Chiều thứ 3 tuần thứ 2 học online, lớp tôi có buổi sinh hoạt qua phàn mềm trực tuyến.
Đối với các lớp khác, cố vấn học tập của họ chỉ cần lớp chú ý nghe, khỏi bật tiếng bật hình, nhưng với lớp tôi, cố vấn học tập rắc rối quá luôn. Vừa phải có tiếng, vừa phải có hình, thầy bảo như này để gắn kết tình cảm, hỏi thăm linh tinh gì đó, thật là làm màu. Thầy cứ nói thao thao bất tuyệt mà đâu biết rằng, ngoài cái áo thun ra, tôi không mặc gì cả. Thật ra thì cũng có, nhưng cái sịp rách lòi chỗ đó ra như vậy thì tính luôn là thả rông đi.
Điều mấu chốt hôm nay là tôi vẫn chưa đoán ra được tên biến thái kia là tên nào, tôi đoán chắc nó có trong lớp này nhưng qua 10 phút nhìn chằm chằm vào màn hình, thật sự đoán không ra. Lớp tôi có 36 thành viên, nam trong đó chiếm 16 người, và lớp tôi cũng xem như là có số lượng nam nhiều nhất trong khóa chất lượng cao rồi. Hôm nay nó không gọi video trong lúc sinh hoạt
thì đinh ninh là do có thể nhìn thấy tôi qua màn hình rồi.
Đến lúc kết thúc buổi học, tôi cũng chẳng biết ai. Tôi tắt laptop, nằm bẹp xuống sàn. Thùng hàng đặt cạnh cửa ra vài, tôi chưa muốn mở nó ra đâu. Lâu lâu mới được một lúc tên thần kinh kia không đếm xỉa tới tôi, tôi liền nhắn tin cho bạn tốt của mình, lâu ngày không nhắn, làm lo cho bản quá.
Tôi với bạn tốt phô dâm quen nhau bằng cách quét trên ứng dụng, bạn ấy và tôi cùng trường, tuy chưa gặp mặt bao giờ nhưng nói chuyện rất hợp. Bạn ấy gửi tôi rất nhiều ảnh bạn ấy phô dâm, tuy thân hình lúc mập lúc ốm nhưng sở thích đeo mũ người nhện mãi không đổi luôn. Tôi nhờ bạn ấy mà biết được, thì ra có nhiều chỗ có thể phô dâm như vậy. Tôi cùng bạn tốt trao đổi hình cho nhau, lần đầu tôi chụp thì còn ngượng ngùng nhưng lâu dần thành quen và can đảm hơn nhiều. Một tuần chúng tôi thường nhắn nhau mấy ngày nhưng suốt tuần qua, tần suất bạn ấy online ít quá, không biết có gì không.
- Gần đây anh có bị sao không? Em thấy anh thích online quá vậy?
Tôi nhắn cho bạn ấy như vậy đấy. Dù xưng anh em nhưng mà chúng tôi bằng tuổi nhau thôi, xưng vậy cho đỡ thảo mai, bạn ấy cũng nói tôi làm em đi vì tôi phô dâm ít hơn bạn ấy nhiều. Tôi chuẩn bị tin nhắn của mình rơi vào im lặng thì bạn ấy nhắn lại:
- Xin lỗi em nha, tuần này xảy ra nhiều chuyện nên anh không mở máy được.
Tôi đọc xong thì hỏi liền: Có chuyện gì vậy anh?
- Anh làm slave cho boss, chủ nhà của anh. Tuần trước anh dọn qua đó sống đến bây giờ, sinh hoạt khó khăn hơn trước.
Tôi đọc xong tin nhắn thì thấy anh gửi tôi một lượt 6 tấm hình. Nhìn thôi mà cậu nhỏ tôi đã cứng, trong hình là ảnh bạn tôi trần truồng đội mặt nạ người nhện ở trong mộ chiếc chuồng lớn trong mộ căn phòng. Chiếc chuồng tuy lớn nhưng không đủ cho bạn ấy thẳng chân, chỉ toàn quỳ, hoặc nằm co chân, hoặc bò. Hơi có lỗ nhưng tôi đã cầm đứa nhỏ của tôi lên sục. Tôi hỏi anh: Vì sao lại như thế anh? Em tưởng anh không chịu làm slave, chỉ thích phô dâm thôi mà?
- Dịch tới nơi mà chủ nhà đòi tăng tiền nhà, anh không có tiền đóng nên ổng đòi đuổi anh. Giờ mà ổng đuổi thì anh biết đi đâu, em với anh còn lạ sao anh dám xin ở. Ổng là boss ngầm anh biết lâu rồi, mà không ngờ ổng đề nghị anh làm slave ổng trong lúc này cho ổng đỡ chán đi thì ổng cho ở lại.
Bạn tốt tôi trọ chung chủ, ban đầu thấy giá rẻ nên thuê. Giờ thì hiểu luôn, ra là cái bẫy lớn vậy. Tôi chỉ biết lắc đầu hỏi: Anh không phản kháng à?
- Có chứ em. Anh nói ổng điên khùng xong bị ổng thụt túi bụi, còn bị lột sạch đồ, trói vào toilet suốt một ngày một đêm ớ.
Tôi nghe mà rùng mình: Có cần em báo án dùm anh không?
- Không, đừng. Thì ra ổng gắn camera quay trộm trong phòng anh, giờ anh không nghe thì lọt ra chết anh mất.
Tôi nhìn đống camera trong trọ mình mà thở dài, lại nhắn: Vậy anh giờ sao rồi?
- Sau khi anh chịu làm slave cho ổng thì ổng thả anh ra. Phòng anh ổng dẹp đi hết, bắt anh qua ỏe trong cái chuồng trong hình đó. Quần áo của anh, ổng dọn vào vali rồi quăng vào kho luôn, tiền của anh ổng lấy hết rồi, tịch thu điện thoại. Anh năn nỉ lắm mới cho dùng lại, mà rút sim đi rồi.
Bạn ấy gửi tôi tấm ảnh phòng bạn ở trước đó trống trơn.
Tôi nghĩ thầm, kinh khủng quá, mà sao tay cứ sục quài là sao nhể: khác gì ông ta xem anh là chó nuôi trong nhà không chứ?
Tôi nhận được một bức ảnh, ảnh bạn tôi trần truồng chụp toàn thân. Tuy mặt bị che nhưng vẫn chỗ khác vẫn thấy, đừng nghĩ chúng tôi phô dâm mà lại nhát gan che mặt, đây là bảo vệ riêng tư. Tôi và bạn ấy khi trao đổi ảnh đều che như vậy.
- Tệ hơn cả chó nữa, tóc, lông mày, lông tay, lông chân, lông chỗ đó, lông mông, ổng cạo sạch hết luôn.
Tôi nhìn ảnh người bóng loáng mà thấy hơi mắc cười, đúng là bị cạo sạch hết chẳng chừa lại chút lông gì. Lông cậu nhỏ, lông đít, lông tay, chân cạo thì không nói gì, nhưng cả tóc và lông mày cũng cạo, hình như hơi quá đáng? Tôi nhìn xuống cậu bé trụi lủi của tôi, vẫn cảm thấy thằng biến thái kia nhẹ tay lắm.
- Sinh hoạt như thú luôn em, anh bị cấm cản đù điều. Ổng vừa đốt giấy chứng minh của anh xong, bảo giờ làm slave ổng rồi thì cần gì nữa. Nào qua dịch ổng dẫn đi làm căn cước luôn.
Đọc tới đoạn đốt chứng minh, tôi nghĩ, má ơi, lũ man rợn gì đây.
Sau đấy là một loạt ảnh, anh niên trần truồng đội mũ người nhện ăn như chó, quỳ trên đất, chấp hai tay rồi cúi xuống liếm cái thố trước mặt. Hình bạn ấy đi vệ sinh, chống một chân lên tường rồi đái. Hình bạn ấy làm ghế ngồi cho chủ nhà. Hình bạn ấy dùng lưỡi làm sạch bồn cầu, eo. Rồi các hình khác nữa, đúng như bạn ấy tả, sống như thú vậy.
Tôi thấy hơi lo, tôi hỏi về việc học của bạn ra sao.
- Boss vẫn cho anh học online bình thường em. Chỉ là không biết bao giờ anh mới nhắn được cho em nữa.
Tôi cũng chẳng biết an ủi gì cho lắm.
- Không sao đâu, em đừng lo.
Nhắn xong rồi thì tôi thấy tài khoản anh không còn sáng nữa. Bỗng tôi thấy nặng nề quá.
Bức hình cuối cùng của bạn ấy là cảnh bạn nằm trong chuồn ngủ, tôi nghĩ là chủ nhà bạn gửi cho tôi. Tôi xem rồi thoát ra, bởi vì, tôi bắn ướt áo rồi.
Lại một lần bắn tinh khi chưa được phép, tôi liền nhận cái kết đắng vào ngày hôm sau.
Sáng sớm tôi được lệnh mở thùng hàng, chẳng khác gì mấy thùng khác, trên đầu là 100 tấm ảnh khiêu dâm của tôi. Tiếp theo là bình sữa tắm, đọc công dụng thì có tác dụng rụng lông trên cơ thể, thường được phụ nữ ưa chuộng. Ừm, rồi tôi biết dùng gì luôn. Tôi nhớ đến hình ảnh trần trụi của bạn tốt hôm qua mà rùng mình, tôi nhắn tin hỏi nó, chừa tóc lông này lại cho tôi được không, nó bảo, được. Tiếp theo là mấy cuộn đây đủ màu, từ đỏ đến cam, vàng, xanh lá, đen, trắng. Và khi đào xuống nữa, nhìn thấy chúng nó mặt tôi tái lại, là 5 phích cắm có kích cỡ từ nhỏ đến lớn, cùng một cái đuôi, và một gel bôi trơn.
- Sắp đến giờ học, mày đi vệ sinh, cạo lông đít, lông nách, rồi lấy cuộn dây màu đỏ, bật lửa, cái phích số 1 và chai gel ra trước laptop.
Tin nhắn gửi đến, tôi lật đật làm theo. Cuộc gọi video được mở ra như thường lệ. Đít tôi chu vào màn hình điện thoại, trên màn hình lồ lộ ra hai quả đào của tôi, giữa khe rãnh toàn lông lá, nó phát ra mùi, may mà hôm nào tôi cũng tắm sạch chứ không chắc nhục chết. Cũng không đúng, giờ lúc nào tôi chả nhục, nhục thêm nữa thì có làm sao? Tôi xả nước, đám lông đít trôi hết xuống, rồi lại đến lông nách. Cơ địa tôi vốn mồ hôi ra nhiều nên nách phải nói là có mùi lắm luôn, giờ dơ lên để cạo, eo. Lại một trận xả nước nữa.
Xả nước xong, tôi vùng vòi xịt đít, xịt vào đít mình để làm sạch. Cũng không phải lần đầu tôi vệ sinh bằng kiểu này, là một gay kín, sao lại phải sống thiếu thốn tình dục chớ. Nhưng vệ sinh trước người khác như này, nói chung vẫn ngại lắm.
Sau đấy, tôi vào lớp. Trong khung tin nhắn, một đường dẫn clip hướng dẫn trói mai rùa được đưa lên. Tôi bấm vào và hiểu mình phải làm gì.
Các sinh viên khác nghe giảng viên giảng bài, tôi cũng đang được giảng bài. Bài giảng giảng viên áp dụng vào vài năm nữa nhưng tôi có thể áp dụng bài giảng của tôi ngay. Tôi sẵn không mặc gì nên chỉ cần luồng dây theo hướng dẫn. Cậu nhỏ buổi sáng đầy tinh thần mà nhỏng đầu lên cao. Tôi dùng dây hơi vụng về nên mối dây không đẹp lắm, mà nhìn cũng có vài phần tương tự.
"Dùng bật lửa đốt mối nối cho liền lại."
Tôi kéo mối ra mà đốt, khi đốt thì dây sẽ không còn mối để tháo ra dễ dàng, chỉ còn nước cắt đi. Nó định làm gì đây? Cho tôi sinh hoạt với cọng dây sao? Uầy, điên à? Lỡ dây thấm nước hôi rình thì sao? Tôi nghĩ mà hoang mang, nhưng tôi không có sự lựa chọn, vẫn phải làm mà.
Làm xong rồi, ngực tôi cảm thấy hơi rạo rực. Bên màn hình điện thoại hiện lên ảnh ngực tôi bị dây trói màu đỏ quấn quanh, vậy mà cậu nhỏ tôi đã chào cờ rồi, thật ra ngoài việc thấy nhục thì nó cũng làm tôi hơi thích thích.
"Chổng mông vào màn hình laptop, mày tự mang cái phích vào."
Nhìn phích số 1 và gel bôi trơn, tôi nuốt cái ực. Tôi làm tư thế chổng đào vào lap, giống như đang ngồi lên bài giảng của giảng viên vậy, tay quẹt một chút gel. Tay tôi chen giữa hơi sợi dây ở dưới háng, từ từ đâm vào. Một ngón, hai ngón, tôi úi một tiếng. Đau ngắn còn hơn đau dài, tôi xịt tuýp gel lên phích rồi đẩy cái ọt vào.
"Ai daaaa..."
Tôi nhảy cẩng cẩng lên vì đau. Vì làm quá đột ngột nên cậu bé tôi giật một cái xong muốn mềm vì đau luôn. Tôi thốn cả buồi, chân nhói nhói đi hai hàng quau người lại rồi trở lại tư thế ngồi.
Tôi nghĩ như vậy là xong xuôi nhưng tôi lầm to rồi. Mộ tin nhắn lại được gửi qua, tôi nhìn nhìn. Tôi đi lấy chiếc quần sịp màu trắng trong thùng hàng mặc vào, hàng mới. Tiếp theo, tôi ráng nhịn, ngó đông ngó tây, sợ hãi mà mở cửa phòng trọ, len lén lấy cái sịp dính tinh màu đen bắn hôm thứ hai vào. Tên này không cho tôi giặt, cái sịp đó là dính tinh rồi phơi khô luôn. Toàn bộ quần áo tôi mặc nó đều không cho giặt, phải y nguyên đem ra phơi, uầy, tôi sợ chúng sẽ sớm mốc thôi.
Tôi nép vào cánh cửa, mở từ từ. Bình thường tôi sẽ quang minh chính đại đi lấy, nhưng hôm nay, với mấy thứ mang trên người như này, tôi không dám nhờn. Tôi hé hé cửa thì thấy cuối dãy trọ, hàng xóm cuối cùng chưa về quê vẫn đang phơi đồ. Tôi quay lại nhìn vào điện thoại, ra vẻ cầu xin không ra được không?
"Mày bảo không dám ra mà sao háng mày bự một cục vậy?"
Tôi biết chớ, cậu bé tôi thành thật lắm. Tôi chụm hai tay che lấy chỗ đó nhưng vô dụng mà thôi. Tôi biết tôi không cãi được. Thừa cơ người hàng xóm đi vào nhà, tôi chạy lẹ ra sân trước phòng giật cái quần vô. Vừa chạy được nửa đoạn, cửa phòng hàng xóm lại mở ra. Tôi sợ hãi, chạy một mach vài phòng rồi đóng cửa lại. Tôi thở phì phò, tôi sợ tới mức trên sịp có một vết vàng vàng. Tôi nhìn rồi cảm thán, thì ra "sợ té đái" là có thật.
Tôi vuốt tóc đầy mồ hôi lên, ngồi trở lại chỗ "học". Tôi đội chiếc quần sịp màu đen vào cổ, cho nó lòng thòng để tôi có thể ngựi trọn vẹn cái mùi hừng hực lên. Hầy, chấm tròn nên quần sịp màu trắng của tôi lại lan rộng ra hơn rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét